vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Hoa hậu Nhật bản Ariana Miyamoto

Thoạt nhìn chính tôi cũng hơi lúng túng khi gặp Ariana Miyamoto. Cô cao và thật đẹp. Nhưng ý nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu khi tôi gặp người vừa được trao vương miện Hoa hậu Hoàn vũ Nhật Bản là cô ấy nhìn không có vẻ Nhật Bản.

Chỉ trong vòng hai năm ở đây tôi rõ ràng bị xâm nhập bởi nhiều định kiến địa phương về khái niệm "Nhật Bản" có nghĩa là gì.

Sự bối rối lúng túng của tôi chấm dứt ngày khi Ariana cất tiếng nói. Đột nhiên tất cả mọi thứ về cô ấy thể hiện rõ rằng cô là người Nhật, từ giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ của cô, cử chỉ tinh tế từ bàn tay và nét biểu hiện kín đáo trên khuôn mặt.

Tất nhiên Ariana là người Nhật. Cô sinh ra tại Nhật Bản và đã sống ở đây cả cuộc đời mình. Cô biết rất ít về quê hương cha cô ở Arkansas, Hoa Kỳ. Nhưng với nhiều người Nhật, và tôi thực sự muốn nhận mạnh là nhiều người Nhật, thì Ariana Miyamoto không phải là người Nhật Bản. Dù sao thì cũng không hoàn toàn là người Nhật.

Tại Nhật Bản những người như Ariana được coi là một "hafu", lấy từ chữ tiếng Anh "half - một nửa". Với tôi từ này nghe như một sự xúc phạm. Nhưng khi tôi hỏi, Ariana đã làm tôi ngạc nhiên khi cô bảo vệ từ này.

"Nếu không có từ hafu này thì sẽ rất khó để mô tả tôi là ai, tôi là người gì ở Nhật Bản," cô nói.

"Nếu tôi nói tôi là 'người Nhật' thì câu trả lời sẽ là: "Không, bạn không thể là người Nhật'. Người ta sẽ không tin như vậy. Nhưng nếu tôi nói tôi là' hafu ', mọi người đồng ý. Không có một từ nào giống như từ hafu ngoài nước Nhật..., nhưng tôi nghĩ rằng chúng tôi cần nó ở đây. Để những đứa trẻ lai như chúng tôi sống ở Nhật Bản, thì từ đó là không thể thiếu và tôi đánh giá cao từ đó."

Hoa hậu Nhật bản Ariana Miyamoto
                   Hoa hậu Nhật Ariana Miyamoto nói người Nhật cần thay đổi cách nhìn định kiến

Tại Nhật Bản việc Ariana thắng trong cuộc thi sắc đẹp đã được tiếp đón một cách yên ắng tới kỳ lạ. Trong khi truyền thông quốc tế gõ cửa nhà cô mỗi ngày, thì truyền thông Nhật Bản phần lớn đã phớt lờ cô.

"Tôi cảm thấy tôi được quan tâm nhiều từ nước ngoài," cô nói.

"Tôi trả lời phỏng vấn với giới truyền thông nước ngoài nhiều hơn so với truyền thông Nhật Bản. Khi tôi đi đường, chẳng người Nhật nào bước tới hỏi tôi cả, nhưng tôi lại được rất nhiều khách du lịch không phải người Nhật chúc mừng."

Trên mạng xã hội phản ứng khá pha trộn, trong đó nhiều người Nhật bày tỏ ủng hộ và vui mừng trong khi những người khác lại không và thậm chí còn có thái độ gay gắt.

"Chọn một hafu là Hoa hậu Nhật Bản mà ổn à?" một người viết trên twitter.

"Nó khiến tôi không thoải mái khi nghĩ rằng cô ấy đại diện cho nước Nhật", một người khác viết.
Ariana Miyamoto, hoa hậu Nhật

Ariana Miyamoto, hoa hậu Nhật
                                  Ariana nói từ 'hafu' là cần thiết để hiểu những người như cô

Ở nhiều nơi khác trên thế giới thì bản sắc không còn được xác định bởi bề ngoài của bạn nữa.

Có những người Anh da trắng, da đen, gốc Á và gốc Trung Quốc, cũng như có bất kỳ những loại người Mỹ khác nhau. Nhưng Nhật Bản vẫn bám víu vào một định nghĩa rất hẹp về những gì có nghĩa là "Nhật Bản".

Một phần vì đây vẫn là một xã hội vô cùng đồng nhất. Những người nhập cư chỉ chiếm một phần trăm dân số Nhật Bản, và hầu hết những người này đến từ Hàn Quốc và Trung Quốc.

Nhiều thế kỷ cô lập cũng đã khiến Nhật Bản thấm đẫm ý thức về sự tách biệt.

Nhiều người dân ở đây thực sự tin rằng Nhật Bản là duy nhất, thậm chí khác biệt cả về di truyền so với phần còn lại của thế giới.

Khi vợ tôi, một người Nhật, có thai, một trong những người bạn của cô ấy đã chúc mừng với dòng chữ: "Người Nhật chúng ta có thai với một người nước ngoài không phải là chuyện dễ". Tôi đã không biết nên cười hay nên khóc.

Tất nhiên điều bí ẩn này là hoàn toàn vô lý. Người Nhật là một sự pha trộn sắc tộc, kết quả của những cuộc di cư khác nhau qua hàng ngàn năm, từ bán đảo Triều Tiên, Trung Quốc và Đông Nam Á. Nhưng điều bí ẩn đó lại bám rễ khá chắc và nó khiến sự khác biệt trở thành một khó khăn khi sống tại đây.

Hoa hậu Nhật Ariana Miyamoto
Hoa hậu Nhật Ariana Miyamoto cho biết cô đã gặp phải những bình luận ác ý sau khi cô được trao vương miện.

Lớn lên trong một thành phố nhỏ ở miền tây Nhật Bản, Ariana đã chính mình trải nghiệm điều đó. Người bạn tốt nhất ở trường của cô đã tự sát trong một phần vì anh ta không thể chịu được việc luôn bị đối xử như một người ngoại đạo.

"Chúng tôi thường nói rất nhiều về khó khăn vì là hafu," cô nói.

"Ba ngày trước khi qua đời, anh ấy muốn nói về lý do tại sao chúng tôi lại bị tách biệt so với những người khác .

"Anh thường nói anh cảm thấy rất khó sống. Anh không nói được tiếng Anh. Mọi người thường tự hỏi tại sao anh lại không nói được tiếng Anh mặc dù ngoại hình của anh như vậy – anh trông như người nước ngoài đối với họ."

Việc Ariana thắng trong cuộc thi sắc đẹp, có lẽ, nó là một dấu hiệu cho thấy Nhật Bản, cuối cùng và từ từ, đang bắt đầu thay đổi. Đó chắc chắn là điều cô hy vọng, và rằng danh tiếng mới của cô có thể giúp những trẻ hafu khác.

"Tôi nghĩ rằng người Nhật thích rập khuôn. Nhưng tôi cho rằng chúng ta cần phải thay đổi điều đó," cô nói.

"Sẽ ngày càng có nhiều các cuộc hôn nhân quốc tế và sẽ có nhiều trẻ em lai hơn trong tương lai. Vì vậy, tôi tin rằng chúng ta cần phải thay đổi cách suy nghĩ vì những đứa trẻ đó, vì tương lai của chúng."

Chắc chắn là cô đã nói đúng. Ariana Miyamoto là một phần của xu hướng ngày càng gia tăng ở Nhật Bản. Một trong 50 trẻ em sinh ra ở đây là trẻ em lai, và con số này là 20.000 trẻ em mỗi năm. Nhật Bản đang thay đổi. Nay liệu nước Nhật sẽ phản ứng thế nào nếu Ariana Miyamoto nâng vương miện Hoa hậu Hoàn vũ thế giới?

Rupert Wingfield-Hayes
BBC News, Tokyo

ảni cắt từ video "Thì sông cứ chảy"
                                                   Ảnh cắt từ video “Thì sông cứ chảy”

Trong ngày 1/6 vừa qua, có một bản video ngắn với chủ đề về trẻ em miển Tây Việt Nam được âm thầm đưa lên các trang mạng. Bản video chỉ có 4 phút nhưng đã nhanh chóng tạo nên một niềm xúc động khó tả cho nhiều người. Chỉ trong vài ngày “Thì sông cứ chảy” – tên của video này – thu hút một lượng lớn khán giả vào xem. Bản upload chỉ riêng một trang trên facebook đã leo đến gần con số một triệu người vào theo dõi.

Phim rất ngắn, và chỉ có những hình ảnh mô tả lướt qua đời sống của những gia đình nghèo, sống trên sông nước tại Long Xuyên – hay với cái nhìn rộng hơn đầy ngụ ý – là dành cho cả miền Tây Nam bộ đất Việt giàu có, sảng khoái nhưng phải đội nghịch cảnh và nghèo nàn. Xem video, người ta có thể cảm nhận rằng những người thực hiện có thể đã bỏ ra không ít hơn 4 tháng để suy nghĩ và thực hiện hoàn tất 4 phút phim này. Được biết người viết kịch bản là Mai Huyền Chi, và quay phim là Tạ Nguyên Hiệp, những người có tay nghề thật chắc và tâm huyết thật đáng trân trọng. Hãng phim sản xuất và phát hành cũng rất quen thuộc: công ty Chánh Phương.

“Thì sông cứ chảy” nói về những đứa trẻ nghèo sống cuộc đời lang bạt cùng cha mẹ mình trên sông nước. Chúng không có khai sinh, không có giấy tờ cư trú, không có cơ hội đến trường, và chỉ có thể ước mơ loanh quanh với số phận cùn quẩn của mình. “Con muốn được đi học”, “Con muốn làm ra tiền trả nợ cho cha mẹ”, “con muốn lấy chồng”… những đứa nhỏ hồn nhiên không còn cánh cửa nào khác để nhìn thấy tương lai to lớn hơn. Cuộc đời mòn mỏi bên tiếng mái chèo, tiếng máy đuôi tôm và tiếng nước vỗ. Những đứa trẻ của Việt Nam tương lai đó, đành để phận mình trôi theo dòng nước chảy.

Một trong những bình luận cho video này, có lời thảng thốt vang lên “Cuộc đời bèo dạt mây trôi như vậy, những đứa nhỏ đó đi về đâu?”. Câu hỏi đó, không có ai trong chúng ta có thể trả lời được vào lúc này, mà cả cha ông Việt xa xưa cũng đã bất lực khi đã khéo dùng chữ “bèo dạt mây trôi” – chứ không là “bèo trôi mây dạt”, như đúng với hình tượng của nó. Bởi sự hoán vị ngôn ngữ đó chỉ để nói lên một điều là sự vô định của những cuộc đời. Sự vô định như tiếng chuông chiều buồn bã, đóng vào ngày Quốc tế Thiếu nhi một vết khắc đau nhói trong trái tim của bất cứ ai còn một chút yêu thương với quê hương mình.

Vết khắc rướm máu đó, nhắc người Việt trưởng thành hôm nay phải nhớ rằng sau lưng mình, con cháu dòng giống Việt đang vật vã lớn lên – có thể trong khốn khó, và cả trong đầy đủ. Phát triển và giàu có chỉ là một vẻ ngoài tạm thời, nhưng trái tim của những đứa trẻ có nguyên vẹn với phần hồn nhiên và tử tế hay không trong thời đại này lại là một điều khác. Bản báo cáo mang tên Children in Vietnam của Unicef, mục Finding the children left behind (tạm dịch: Những đứa trẻ bị bỏ lại phía sau) ghi rằng “Tình trạng nghèo khó của trẻ em tại Việt Nam hiện nay phổ biến hơn so với thống kê nghèo truyền thống của Nhà nước cho biết. Chính phủ đã không thể nói rõ được được việc đáp ứng nhu cầu cơ bản của trẻ em đang được thực hiện ra sao… tình trạng di cư và bất ổn của các gia đình Việt Nam còn đang dẫn đến nguy cơ trẻ em bị lạm dụng, bóc lột, bạo hành và bỏ phế”.

Ví dụ khác không xa, ngoài nghèo đói và bất ổn gia đình, là trường hợp của em Đỗ Quang Thiện, học sinh bị bắt giam ở thành phố Ban Mê Thuột, và chịu hơn 50 ngày tù oan ức, chỉ vì “lỡ” giúp đỡ một người không quen biết bị tai nạn trên đường. Câu chuyện của Thiện vẽ nên một bức tranh hoàn thiện về xã hội hôm nay, khi toàn bộ Cơ quan công an, Viện kiểm sát, chính quyền địa phương… lạnh lùng nhảy múa, nhịp nhàng trên sự vô tội của người khác, thậm chí còn vẽ ra những bản giám định giả vô lương tâm, cho là Thiện đã gây án. Bộ mặt xã hội nghe như chỉ đang lấp lánh thành tích, tiếng cụng ly bia và cười nói thắt chặt quan hệ, chôn lấp đi tiếng khóc và nỗi đau của con người.

Cũng may là Thiện được gia đình ban tặng một niềm tin. Khi bước ra khỏi nhà tù và được mọi người hỏi vui rằng đã “tởn” chưa với lòng tử tế, Thiện nói rằng nếu gặp người bị nạn, em sẽ lại giúp đỡ, bất chấp nỗi ám ảnh tù tội của Nhà nước đã ký thác cho em đến hết cuộc đời. Có thể đã có ai đó rơi nước mắt khi biết được câu trả lời này của Thiện, câu trả lời hiền lương đã giúp con người chợt nhẹ nhõm, và tin rằng ngày mai, cuộc sống sẽ khác.

Niềm tin là điều thật mong manh nhưng cao quý. Đánh mất nó, một đất nước sẽ chìm vào hỗn loạn và sụp đổ. Có một câu chuyện cười về niềm tin được ghi lại trong thời kỳ Ba Lan còn là một nước Cộng sản, trước năm 1990, kể như sau: Để giờ học môn Sinh vật gần gũi hơn, Nhà nước Cộng sản Ba Lan quyết định cho bơm hơi hình một con voi (Ba Lan không có voi) để học sinh được nhìn thấy, sờ mó. Con voi bơm hơi được cột vào cọc đóng dưới đất cho các trường học đến tham quan. Một ngày nọ, mưa bão khiến voi bị tuột dây và bay đi mất, nhưng không ai chịu trách nhiệm giải thích về chuyện con voi biết bay. Tất cả học trò sau đó đều bàng hoàng kinh ngạc vì chuyện voi biết bay, mà vốn chưa bao giờ được nhắc đến trong sách giáo khoa. Chuyện kể kết luận rằng “Từ đó ở Ba Lan, tất cả thiếu niên nam trở thành trộm cắp, hút ma túy, còn thiếu niên nữ thì làm gái gọi và buôn lậu, đơn giản vì chúng bị mất niềm tin khi khám phá mình đã bị lừa dối”.

Như vậy đó, cuộc đời như sông cứ chảy, nhưng số phận con người thì cứ trôi, và về phương nào ở ngày mai thì do chính người lớn thế hệ hôm nay đã lèo lái ra sao. Con người có thể đi qua biển động với niềm tin như cậu bé trong Life of Pie, nhưng có thể chết gục ở bờ ao cạn chỉ vì không còn hy vọng vào xã hội mình đang sống.

Tuấn Khanh

(Blog Tuấn Khanh)

Bộ tranh khỏa thân tuyệt đẹp của các danh họa châu Âu thời phục hưng


Các bức họa nổi tiếng của những họa sỹ lừng danh thế giới chắc chắn sẽ đem lại cảm giác thăng hoa, thanh tao và tinh tế, không chút dung tục cho người thưởng ngoạn.


















































(Blog Bình Luận Án)

Sâu Ciu Blog