vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

“Là người của công chúng, họ sẽ mất đi hoặc phải chịu chấp nhận mất đi sự riêng tư. Sẽ là vô lý nếu họ có thể chỉ lợi dụng truyền thông để làm lợi cho mình bằng cách xây dựng hình ảnh đẹp đẽ của mình, hoặc ít nhất theo cách mà họ muốn. Trở thành người của công chúng cũng đồng nghĩa với việc họ đã “ký một bản hợp đồng” để cho cả những chuyện “không tốt đẹp” của mình không còn là riêng mình nữa”.

Bức ảnh được coi là ghi lại giây phút thân mật giữa Hồ Ngọc Hà với một đại gia buôn kim cương, đang khiến một bộ phận “cư dân mạng” xôn xao trong vài ngày qua
Bức ảnh được coi là ghi lại giây phút thân mật giữa Hồ Ngọc Hà với một đại gia buôn kim cương, đang khiến một bộ phận “cư dân mạng” xôn xao trong vài ngày qua

Những ngày qua, thông tin về những lùm xùm nghi án người thứ ba của ca sĩ nổi tiếng Hồ Ngọc Hà tràn ngập các trang mạng. Bắt nguồn từ một số bức ảnh một người đàn ông lạ (không phải chồng Hồ Ngọc Hà) ôm hôn nữ ca sĩ, “cư dân mạng” đã tìm ra rằng anh ta là một người giàu có, có vợ và các con nhỏ. Trên các diễn đàn, người người bàn tán và chia sẻ quan điểm: phản đối có, thương cảm có.

Nhưng không dừng ở đó, sự việc gây nên làn sóng phản đối mạnh mẽ trên diễn đàn dành cho phụ nữ. Số trả lời lên tới hơn 200 trang. Họ cũng nhanh chóng lập Facebook kêu gọi tẩy chay cô ca sĩ hiện đang là đại sứ thương hiệu cho nhiều nhãn hàng sản xuất và bán hàng hóa phục vụ gia đình gồm cả nước uống, đầu gội, bột giặt, v.v… do đi ngược những giá trị cốt lõi của gia đình. Số người đăng ký thành viên trang Facebook tẩy chay Hồ Ngọc Hà hoặc thích (like) trang fanpage của nhóm này tăng lên rất nhanh.

Hiện tại, hơn 7 nghìn người đăng ký thành viên bên cạnh hơn 14 nghìn người thích fanpage đó. Các nhãn hàng có sử dụng hình ảnh ca sĩ Hồ Ngọc Hà quảng cáo hoặc làm đại sứ thương hiệu cũng nhận được thư điện tử, tin nhắn điện thoại, tin nhắn trên trang nhà mỗi lúc một nhiều. Những người tẩy chay đang tăng này thống nhất với nhau trong bày tỏ một thông điệp là nếu nhãn hàng không đổi người đại diện thương hiệu, họ sẽ không mua hàng của hãng đó. Và thế là phong trào “hóa đơn không Hà Hồ” (#hoadonkhongha; #saynotoha) ra đời.

Báo chí Việt Nam bắt đầu đưa tin phản ánh. Nhiều góc cạnh trong đó có nhiều bài báo kêu gọi mọi người cần tôn trọng quyền riêng tư của ca sĩ Hồ Ngọc Hà, rằng việc tẩy chay của họ không khác “đám đông độc ác khi ném đá tập thể một người”, rằng những phụ nữ đang tẩy chay là “đám đông xấu xí ganh ghét với cô ca sĩ xinh đẹp”… Đại diện một nhãn hàng khi lên tiếng thì theo câu trích dẫn lại coi nhóm người tiêu dùng này là nhóm chống đối.

Có quá ít bài báo thực sự nhìn sâu vào thông điệp mà những người phụ nữ này muốn gửi tới xã hội. Điều đó khiến cho hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại. Các nhãn hàng khác và ca sĩ Hồ Ngọc Hà đứng giữa (có đang) lúng túng nên hành động thế nào cho phải. Im lặng cho qua cơn bão giận dữ có vẻ đang là phương án. Còn trên diễn đàn, các phụ nữ vẫn chụp và chia sẻ những hóa đơn mua hàng của gia đình họ hàng ngày trong phong trào tẩy chay trên.

Chưa biết rồi câu chuyện sẽ tiến triển như thế nào trong những ngày tới, nhưng các công ty có nhãn hàng liên quan cần đánh giá đúng phản ứng không tích cực từ công chúng và người tiêu dùng đối với thương hiệu của họ, và có động thái xoa dịu người tiêu dùng trong nỗ lực giải quyết khủng hoảng cũng như ảnh hưởng không mong muốn từ đại sứ thương hiệu họ đã ký hợp đồng.

Các nhãn hàng sẽ phải đưa vào nhiều điều khoản chặt chẽ, chi tiết hơn khi ký hợp đồng thuê người nổi tiếng làm đại diện thương hiệu trong đó nêu cụ thể tình huống nào sẽ dẫn tới việc cắt và đền bù hợp đồng nếu đại diện thương hiệu vô tình hay cố ý gây scandal hoặc không giữ gìn hình ảnh trước công chúng.

Và với những người của công chúng, những đại sứ thương hiệu, những người được lựa chọn ký hợp đồng quảng cáo với số tiền khá cao tỉ lệ thuận với sự nổi tiếng của họ nhờ sở hữu lượng người hâm mộ (fan) cũng nên tìm hiểu để hiểu rõ về quyền riêng tư. Đâu là giới hạn mà họ được tôn trọng hoặc bị mất quyền riêng tư?

Hồ Ngọc Hà, ca sĩ có nhiều bê bối trên báo chí. Đâu là giới hạn của quyền riêng tư? - Ảnh: giaoduc.net.vn
Hồ Ngọc Hà, ca sĩ có nhiều bê bối trên báo chí. Đâu là giới hạn của quyền riêng tư? - Ảnh: giaoduc.net.vn

Sự ra đời của hàng loạt trang báo mạng trong những năm gần đây đã khiến nảy sinh nhiều vấn đề, trong đó một vấn đề còn gây nhiều tranh cãi là vấn đề quyền riêng tư của các cá nhân.

Với những ai theo dõi tin tức thường xuyên chắc không lạ với những vụ lùm xùm trong giới showbiz. Và những cái tên như Hiệp “Gà”, Hồ Ngọc Hà hay Cao Thái Sơn đã trở thành đề tài trong nhiều cuộc “trà dư tửu hậu” cho những ai quan tâm đến các nhân vật nổi tiếng. Từ chuyện cưới chồng khi 16-17 tuổi của Hồ Ngọc Hà đến những thông tin hết sức riêng tư về Hiệp “Gà” bỏ người cũ theo tình mới, tất cả đều được “phơi ra”.

Dường như chưa hề có một đáp án hay căn cứ nào để giúp cho từ phóng viên đến các nhân vật nổi tiếng kia biết về những chi tiết nào trong đời sống của họ “được hay không được” xuất hiện trên mặt báo. Về phía báo chí, họ phải làm gì để tránh rơi vào các vụ kiện tụng thường lấy đi không ít thời gian mối bận tâm của các tòa soạn. Đâu là giới hạn của sự riêng tư cá nhân? Báo chí có thể viết gì và không viết gì về các cá nhân?

Sau khi vụ xì căng đan của cô xảy ra, ca sĩ Hồ Ngọc Hà lên tiếng trên báo chí sẽ đâm đơn kiện một tờ báo khi báo này đưa tin chưa chính xác về việc cô lấy chồng hồi năm 16 tuổi. Lý do ban đầu cô dọa sẽ kiện là vì cô cho rằng báo chí đã “xâm hại đời tư” và có phần đưa thông tin sai sự thật “bôi nhọ gia đình cô”. Nếu Hồ Ngọc Hà kiện tờ báo ấy là “xâm hại đời tư” thì chuyện thắng là điều không tưởng. Ở đâu cũng vậy. Vì đối với những người của công chúng thì làm chuyện đó không dễ, kể cả người thân của họ.

Trong nền báo chí Mỹ, nơi các báo thường xuyên đưa những thông tin sai sự thật về người nổi tiếng mà không bị kiện chính là vì tòa án bắt bên nguyên đơn phải cụ thể hóa các thiệt hại. Vì nếu họ được xử thắng nghĩa là bên bị đơn phải trả tiền bồi thường thiệt hại có tính trừng phạt được tính dựa trên số thiệt hại.

Trong phạm vi bài viết này chúng tôi tập trung làm rõ khái niệm “người của công chúng”, “quyền tự do báo chí” và “quyền riêng tư” với hy vọng cả báo chí và đối tượng của báo chí ý thức rõ hơn quyền lợi chính đáng của mình. Bên cạnh đó là việc làm rõ yếu tố cấu thành “Người của công chúng” bao gồm Người nổi tiếng (Celebs) và Quan chức/công chức (Public figure/Public official) cũng như giới hạn về quyền riêng tư của họ.

Quyền tự do báo chí

Các nền báo chí tiên tiến đều gặp nhau ở một điểm đó là Tự do báo chí, tự do ngôn luận. Báo chí có quyền tìm kiếm và đưa ra ánh sáng sự thật khách quan một cách công bằng. Tại Hoa Kỳ, Tu chính án thứ nhất (First Amendment) quy định Quốc hội không được thông qua bất kỳ điều luật nào hạn chế, cản trợ tự do ngôn luận, tự do báo chí trong đó có việc việc báo chí đưa tin, viết bài.

“Quốc hội không được làm một luật nào liên quan đến việc thiết lập tôn giáo, hoặc ngăn cấm tự do lập tôn giáo, hoặc ngăn trở tự do ngôn luận, ngăn trở tự do báo chí hoặc quyền của người dân tụ tập một cách hòa bình, và khiếu kiện tới chính quyền để giải quyết nỗi thống khổ của họ”.

Chức năng quan trọng của báo chí mà người ta thừa nhận là chức năng phản ánh thực tế và giám sát. Nhiều ví dụ cho thấy, báo chí đã thực hiện chức năng này một cách khá tốt là đưa ra ánh sáng những “bí mật riêng tư” có liên quan đến tư cách đạo đức cần phải được xem xét của người của công chúng bao gồm người nổi tiếng và quan chức.

Lấy ví dụ không xa. Trong cuộc tranh cử tổng thống năm 2008, Ông John Edwards, Thượng nghị sĩ bang Bắc Carolina là ứng cử viên sáng giá cho chức Tổng thống Hoa Kỳ đã phải từ bỏ cuộc chạy đua sau khi tờ National Enquirer đưa ra phóng sự ghi lại mối quan hệ nam nữ ngoài luồng của ông.

Sự việc John Edwards có bồ nhí và con gái nhỏ mới sinh trong khi vẫn đang tạo dựng hình ảnh người chồng mẫu mực chăm sóc vợ đang bị ung thư giai đoạn cuối đã làm thất vọng rất nhiều cử tri. (Edwards từng được nhiều cử tri và người dân ủng hộ nhờ hình ảnh về một gia đình hạnh phúc nơi ông chăm lo cho người vợ bị ung thư của mình, và hai người luôn sát cánh bên nhau trong thời gian vận động tranh cử).

Tuyệt nhiên, không có một đơn kiện nào từ Edwards về việc ông bị “xâm phạm đời tư, quyền riêng tư”. Đơn giản, cái-được-gọi-là-riêng-tư ấy của ông không còn là vấn đề riêng tư nữa khi ông quyết định gia nhập chính trường, hay quyết định trở thành người của công chúng. Nói một cách khác người của công chúng thường phải chấp nhận việc để cho đời tư của mình bị “soi mói” (public scrutiny).

Đối với các vấn đề liên quan đến điều tra, thì báo chí tại nhiều quốc gia phát triển có được không gian tự do hơn để đưa các vấn đề này ra công chúng. Và bên bị phơi bày cũng nhận rõ thực tế đã là người của công chúng thì cũng cần ý thức rằng bản thân cũng đang hoặc sẽ bị giám sát về tư cách, mỗi hành vi cũng như ứng xử hay việc làm của mình.

Không phải là ít các vụ việc báo chí trên thế giới bị dính vào những vụ kiện liên quan đến Xâm phạm Quyền riêng tư. Có thắng, có thua, tuy nhiên, nếu có yếu tố liên quan đến “người của công chúng” thì Tòa luôn cân nhắc chặt chẽ để bảo đảm tự do báo chí.

Quyền riêng tư của Người của công chúng. Giới hạn nào cho họ và cho báo chí?

Đi tìm câu trả lời cho giới hạn riêng tư cho người của công chúng, tờ “USA Today” từng chạy bài viết “Người của công chúng đáng được hưởng bao nhiêu sự riêng tư?” khi vụ ngoại tình của Ông vua Golf Tiger Woods được phát hiện.

Ngay sau báo chí đưa tin ông vua sân Golf Tiger Woods có quan hệ tình cảm ngoài luồng thì cuộc sống riêng tư, quan hệ gia đình của Woods bị khai thác và cuộc sống riêng tư của anh đã bị đảo lộn khi nằm trong tâm bão quan tâm của công chúng. Tiger Woods cũng đã gửi tới công chúng lời xin lỗi sâu sắc sau vụ ngoại tình của mình. Anh cam kết sẽ trở thành người chồng tốt, người cha tốt của hai đứa con nhỏ. Anh đã cầu xin “sự riêng tư đơn giản và rất con người” như của một con người bình thường.

“USA Today”, trích lời ông Mike Paul, chuyên gia quan hệ công chúng và giải quyết khủng hoảng làm việc tại New York rằng đã là người nổi tiếng thì cần phải chấp nhận sự phơi bày riêng tư ấy. “Tin tốt là anh được trả rất nhiều tiền. Tin xấu là: Sự riêng tư ư? Anh đùa đấy à? Nó tự đi ra ngoài cửa sổ mất rồi”.

Cũng theo Paul, các chính trị gia đang chạy đua một ghế vào các cơ quan công quyền biết rằng họ đang đặt họ và gia đình vào sự quan tâm soi xét của công chúng. Woods nhẽ ra phải biết điều tương tự khi bỏ túi hàng chục triệu đô tiền tài trợ từ các công ty như Nike, Gillette và Gatorade và định vị bản thân như là một hình mẫu và biểu tượng của sự xuất sắc.

“Bạn có quyền đòi hỏi sự riêng tư”, Paul nói. “Câu trả lời là: chúng tôi không cho bạn. Bạn từ bỏ nhiều để đạt được nhiều. Chúng tôi giờ là một phần cuộc sống của bạn - cuộc sống nơi công cộng cũng như cuộc sống riêng tư”.

Như vậy, cần có sự hiểu rõ về cái gọi là “Người của công chúng” (Public figure) sẽ giúp hiểu hơn về giới hạn quyền riêng tư của họ và đâu là điểm dừng của báo chí?

Tại Hoa Kỳ, theo Jenblacksheep, điều 8 Quyền con người năm 1998 công dân được bảo vệ cuộc sống riêng tư và cuộc sống gia đình, nhà riêng cũng như những trao đổi thư tín mà Chính phủ không được can thiệp. Tuy nhiên, sự riêng tư đó có thể bị phá vỡ trong một số trường hợp. Vi phạm Quyền con người chỉ áp dụng cho Chính phủ, còn vi phạm riêng tư từ phía một người, công ty thì không bị coi là vi phạm quyền con người.

Lý do là tại Hoa Kỳ, báo chính thống và báo lá cải do tư nhân sở hữu không bị quy là vi phạm Quyền con người khi vi phạm quyền riêng tư để có tin. Tuy nhiên, tác giả này cũng tin rằng dù không có luật quyền riêng tư bảo vệ người của công chúng khỏi sự xâm phạm của truyền thông, thì ít nhất phải có sự quở trách về mặt đạo đức về xâm phạm đó.

Có nhiều mức độ đánh giá khác nhau biện minh cho việc xâm phạm riêng tư phụ thuộc vào vị trí xã hội trong con mắt của công chúng. Theo đó, nhóm 1 là những người có vị trí quyền lực và trách nhiệm (các chính trị gia, quan chức chính phủ các cấp, các vị trí dân cử, dân bầu). Nhóm 2 là những người nổi tiếng; người kiếm tìm sự nổi tiếng, lọt vào mắt của dư luận, sự quan tâm của công chúng chứ không phải vì vị trí trách nhiệm của họ. Nhóm 3 là người bình thường nhưng rơi vào sự quan tâm của công chúng vì có người thân nổi tiếng, hoặc một sự kiện, thảm hoạ mà họ là một phần không tách rời, là nhân chứng.

Dự án Luật truyền thông công dân (Citizen Media Law Project - CMLP đã đưa ra một danh sách với ví dụ đi liền để giúp bạn hiểu hơn những đối tượng nào được coi là Người của công chúng. Với những vị trí được dân bầu lên được coi là Quan chức chính phủ (Public Offfcial) ví dụ Thị trưởng thành phố, hoặc Tổng thống Hoa Kỳ (ví dụ George W. Bush). Người thân của họ như các phu nhân, đệ nhất phu nhân (ví dụ Laura Bush) - những người có quyền và ảnh hưởng nhất định trong xã hội cũng được coi là người của công chúng (tất nhiên có giới hạn).

Ngoài ra, người của công chúng còn gồm những người nổi tiếng, những người có quyền và ảnh hưởng nhất định tới xã hội như các lãnh đạo tập đoàn lớn và người giàu có nhất trên thế giới (ví dụ Bill Gates). Người được biết đến trên báo chí nhờ thành công của họ trong lĩnh vực chuyên môn (ví dụ Roger Clemens, vận động viên thể thao nổi tiếng) hay một chuyên gia nổi tiếng trong một lĩnh vực nào đó từng có thành công nhất định. Còn tất nhiên, những người như ông chủ cửa hàng bán rau củ hay người hàng xóm ngượng ngùng cạnh nhà bạn thì không được coi là người của công chúng.

Như vậy, hiểu theo CMLP, thì người nổi tiếng (bao gồm và không hạn chế) là những người nổi tiếng được công chúng biết tới rộng rãi (ca sĩ, nghệ sĩ, nhà khoa học nổi tiếng) và các quan chức chính phủ, chức vị do dân cử, dân bầu, các nhà chính trị có ảnh hưởng quyền lực tới xã hội.

Trang expert law cũng gần giống với Jenblacksheep khi cho rằng Người của công chúng bao gồm nhiều đối tượng hơn, chứ không chỉ gồm người nổi tiếng và chính trị gia. Có người trở thành người nổi tiếng một cách miễn cưỡng khi bỗng nhiên được công chúng quan tâm, ví dụ một người trở thành nhân vật được truyền thông để ý tới trong một vụ việc liên quan đến tội phạm lớn.

Từ các định nghĩa này cần thấy rằng một khi trở thành người của công chúng (dù có nổi tiếng bất đắc dĩ, ngoài ý muốn), người đó nhận được sự quan tâm lớn của công chúng. Xã hội có những kỳ vọng nhất định về họ. Đôi khi dù muốn hay không người ấy được nhiều bộ phận trong xã hội coi là “tấm gương”, là “hình mẫu” về văn hóa, trí tuệ, đạo đức và tư cách cũng như cách ứng xử. Nhiều nghệ sĩ, ca sĩ, dẫn chương trình hay nhà khoa học trở thành thần tượng của một số lớn bộ phận dân chúng khi họ xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Các quan chức chính phủ - những người ra quyết định có thể gây ảnh hưởng lớn đối với nhiều người, thì các chi tiết về đời tư của họ có thể gây ảnh hưởng đến quyết định của họ. Tuy nhiên trong trường hợp các quan chức hay chính khách thì đối với những chi tiết không liên quan đến sự nghiệp của họ mà báo chí vẫn đưa thì có thể coi là vi phạm quyền riêng tư. Còn nếu chi tiết đó có liên quan đến sự nghiệp của họ thì báo chí không gặp phải vấn đề gì.

Và do đó, nhất cử nhất động của “người của công chúng” đều được công chúng dõi theo cũng như quan tâm sâu sát. Báo chí là phương tiện mà qua đó công chúng được biết họ đang làm gì và như thế nào. Mọi thứ quanh họ sẽ ồn ào hơn. Báo chí săn đuổi họ nhiều hơn.

Quay trở lại vấn đề về luật pháp, sở dĩ các nhà làm luật dựng nên những bức tường cao như vậy cho người của công chúng phải vượt qua khi muốn kiện báo chí vì nếu nhìn một cách công bằng hơn, chính những người của công chúng này đã không ít lần tìm cách để thu hút sự chú ý của báo chí.

Người nổi tiếng nhận được nhiều sự quan tâm của công chúng và nhiều khi cả “đặc ân”. Họ có sự tiếp cận báo chí, truyền thông dễ dàng hơn. Họ lên báo dễ hơn người bình thường. Nhiều người khôn khéo hơn cũng không bỏ qua cơ hội ’sử dụng’ báo chí, dùng truyền thông để tạo dư luận, để đưa ra thông điệp tới quần chúng và thực hiện mục tiêu của mình. Ca sĩ dùng báo chí để quảng cáo, PR cho kế hoạch ra album, tour diễn.

Nhờ sự nổi tiếng, họ có thể sô diễn nhiều hơn, hoặc hét cat-xê cao hơn cho mỗi lần xuất hiện của mình. Chính trị gia vận động tranh cử, nhà khoa học giới thiệu nghiên cứu, phát minh hay đơn giản lên tiếng trước một vấn đề xã hội. Bạn có đồng ý là với cùng một câu nói hoặc nhận định về một vấn đề thì thông điệp sẽ mạnh hơn khi nó xuất phát từ một người nổi tiếng hơn là người bình thường trong xã hội?

Mặt trái của sự nổi tiếng đó là người của công chúng thì họ sẽ mất đi hoặc phải chịu chấp nhận mất đi sự riêng tư. Sẽ là vô lý nếu họ có thể chỉ lợi dụng truyền thông để làm lợi cho mình bằng cách xây dựng hình ảnh đẹp đẽ của mình, hoặc ít nhất theo cách mà họ muốn. Trở thành người của công chúng cũng đồng nghĩa với việc họ đã “ký một bản hợp đồng” để cho cả những chuyện “không tốt đẹp” của mình không còn là riêng mình nữa. Cùng là một hành vi ấy thì với một người bình thường trong xã hội sẽ ít bị “săm soi” hơn người nổi tiếng.

Dù bất kỳ khi nào, và hơn ai hết bước chân vào thế giới người nổi tiếng, người của công chúng, những người đó cần tự điều chỉnh mình và hiểu rằng họ luôn chịu giám sát của xã hội thông qua báo chí.

Nói như vậy không có nghĩa là phóng viên được quyền xông thẳng vào nhà của người nổi tiếng, hay văn phòng của họ để tìm ra ý tưởng cho các bài viết của mình. Hay một cách khác nữa là xâm phạm/hack email, nghe trộm điện thoại, như những gì mà tờ “News of the World” đã làm với Hoàng gia Anh. Đó chính là những giới hạn để lại chút riêng tư ít ỏi cho những con người của công chúng.

Ở nhiều nước, như Hoa Kỳ chẳng hạn, nếu phóng viên tiếp cận, chụp ảnh một người của báo chí tại một nơi công cộng như ngoài đường, trường học thì không phạm luật. Bởi thế mới có chuyện các paparazzi phục trước cửa nhà các nhân vật nổi tiếng nhằm chớp lấy hình ảnh của họ, hay các cửa sổ trong ngôi nhà của những người nổi tiếng thường có thể ngăn bất cứ ống kính tele từ đâu đó bên ngoài.

Còn trong thời đại của internet như hiện nay, việc gìn giữ các trang cá nhân trên mạng cũng có những ranh giới rõ ràng để xác định cái gì là riêng tư và cái gì thì không. Và trên thực tế thì điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào sự lựa chọn của những người của công chúng. Một ca sĩ không thể để chế độ mở (public) trên facebook của mình rồi cãi rằng đó là chuyện riêng của cô trên tài khoản cá nhân, trong khi cô có lúc lại dùng chính tài khoản ấy để thu hút fans, hay quảng cáo cho album mới của mình.

Do vậy, khi người của công chúng ấy không muốn mất đi sự riêng tư thì nên đặt chế độ riêng tư “cho mình tôi” (Only me).

Quyền riêng tư, độ rộng hẹp đôi khi khác nhau giữa những người của công chúng xét theo mức ảnh hưởng của họ tới công chúng, xã hội.

Người nổi tiếng và giới nghệ sĩ: Những người nghệ sĩ, ca sĩ, v.v... có ảnh hưởng văn hóa tới công chúng, xã hội khá lớn dù quyền lực công không hơn một chính trị gia cấp cao. Với những người nổi tiếng trong lĩnh vực văn hóa, văn nghệ bao gồm ca sĩ, nghệ sĩ thì việc giữ gìn hình ảnh là rất quan trọng vì sức ảnh hưởng của họ rất lớn tới lớp trẻ và người hâm mộ.

Các công chức, nhà lãnh đạo, quan chức: Là người đại diện cơ quan dân cử, dân bầu, quan chức chính phủ, Đảng. Những nhà lãnh đạo, quan chức, chính trị gia, đại biểu quốc hội hiển nhiên là đối tượng quan tâm của công chúng. Họ là đại diện cho “quyền lực công”, cho đất nước, cơ quan quản lý, cử tri đã bỏ phiếu bầu cho họ và họ sử dụng tiền thuế nhân dân đã nộp để làm việc.

Trong nhiều vụ kiện tụng liên quan đến xâm phạm đời tư, quyền riêng tư, yếu tố “người của công chúng” được tòa án xem xét kỹ càng. Đặc biệt khi nội dung bài viết đưa tin về hoạt động, hành vi, cử chỉ, lối sống của các quan chức. Tòa án cũng sẽ xét đến yếu tố lợi ích chung hay còn gọi là lợi ích công nếu đó là vì thực tế là có nhu cầu cần làm rõ sự minh bạch từ phía công chúng - những người đóng thuế để duy trì sự hoạt động của các cơ quan công quyền.

Một điều cần lưu ý nữa là yếu tố “người của công chúng” ko chỉ dừng lại ở quan chức nói chung mà còn bao gồm cả người thân của họ. Theo Mike Paul, một chuyên gia về quan hệ công chúng tại New York, người thường giúp giải quyết và quản lý khủng hoảng thì các chính trị gia Hoa Kỳ khi ra tranh cử, ứng cử vào vị trí tại các cơ quan công quyền đều hiểu rằng họ đang đặt họ và gia đình vào sự soi xét của công chúng.

Ngoài ra, một người có thể là “nhân vật công chúng” một cách miễn cưỡng. Ví dụ như khi họ bị cáo buộc liên quan trong vụ án nổi tiếng. Cho dù sau này họ được xác nhận là vô tội, họ cũng khó có thể kiện báo chí vì xâm phạm đời tư hay làm ảnh hưởng tới uy tín của họ. Và trong các vụ kiện, báo chí cũng được xem xét giảm nhẹ nếu nguyên đơn là người thân thích của quan chức, chính trị gia.

Hẳn nhiên, trong nhiều trường hợp liên quan đến lợi ích quốc gia thì ở bất kỳ nước nào, báo chí thường cân nhắc đến lợi ích công của việc công bố thông tin ấy. Việc công bố và công bố như thế nào phụ thuộc vào tư liệu chắc chắn mà báo chí có đến đâu để tự bảo vệ mình.

Báo chí được pháp luật cho phép công bố thông tin nhưng không có nghĩa là báo chí không nên giới hạn việc đưa ra những thông tin không ăn nhập, thông tin bịa đặt, không kiểm chứng nhằm bôi nhọ, bị “dắt mũi” (manipulated) đôi khi phục vụ mục đích nào đó đằng sau. Đào sâu chân tơ kẽ tóc của câu chuyện không đồng nghĩa với việc tung hết thông tin ra mà phải có kiểm chứng, thông tin chính xác, công bằng, vô tư và trung thực khi đã quyết vượt qua điểm ai-đó-cho-rằng cần-phải-dừng.

Pháp luật Việt Nam có quy định về Bí mật đời tư, quyền riêng tư của mỗi cá nhân, nhưng chưa được cụ thể. Và quy định này không nên được coi là cái khiên để từ chối, tránh né báo chí. Cũng cần hiểu rằng tự do báo chí hay quyền riêng tư không hoàn toàn là tuyệt đối và không phải tấm lá chắn để bất kỳ bên nào có thể tùy tiện sử dụng, mang ra để hù dọa nhau.

Quyền riêng tư - Một số lưu ý chung khi đưa tin

Tên tuổi, địa chỉ: Thông tin của các đối tượng bài viết như người bị bệnh tật, nạn nhân vụ tại nạn, thủ phạm trong diện nghi vấn, thủ phạm, tội phạm vị thành niên thì cũng nên được cân nhắc. Không cần đưa quá chi tiết nếu không cần thiết xét về khía cạnh thông tin bài viết.

Chi tiết tội ác: Cần giới hạn, không mô tả quá chi tiết, đặc biệt là các chi tiết phản cảm, có thể gây sốc cho dư luận hoặc tạo ra trào lưu bắt chước.

Nạn nhân của hiếp dâm, Nạn nhân của bạo hành: Tên tuổi, địa chỉ cần được bảo vệ. Những nạn nhân đó họ cần được tiếp tục sống.

Kẻ tử tội: Họ có tội, và đã phải bị chịu tội là cái chết của họ. Không nhất thiết có quá nhiều bài viết đào sâu vào tội lỗi của họ cũng như cuộc sống mòn đợi ngày xử tử sau song sắt.

Trẻ em và trẻ vị thành niên: Trẻ em dưới tuổi vị thành niên cần được bảo vệ. Tên, tuổi, hình ảnh của trẻ em cần được cân nhắc cẩn thận khi sử dụng trên báo chí (trong nhiều trường hợp cần có sự đồng ý của cha mẹ hoặc người bảo hộ).

Việc phỏng vấn trích dẫn: Tôn trọng quyền phát biểu, không phát biểu của đối tượng, đặc biệt cần tuần thủ các trường hợp người trả lời phỏng vấn muốn trao đổi riêng ngoài lề (off-record) mà không muốn trích dẫn tên trong bài viết.

Tài liệu tham khảo:

Luật Báo chí nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, sửa đổi và bổ sung 1999. http://moj.gov.vn/vbpq/Lists/Vn%20bn%20php%20lut/View_Detail.aspx?ItemID=7045
Bộ Luật hình sự Việt Nam sửa đổi, bổ sung 2009, Chương XIII. http://vi.wikisource.org/wiki/Bộluật_Hình_sựViệt_Nam_sửa_đổi,_bổsung_2009/Chương_XIII
http://www.law.cornell.edu/constitution/first_amendment
http://abcnews.go.com/blogs/politics/2008/08/john-edwards-re/
http://topics.nytimes.com/top/reference/timestopics/people/e/john_edwards/index.html
http://www.huffingtonpost.com/erik-ose/im-disappointed-in-john-e_b_117876.html
http://edition.cnn.com/2012/05/23/justice/north-carolina-edwards-trial/index.html
http://idebate.org/debatabase/debates/culture/house-believes-private-lives-public-figuresshould-be-open-press-scrutiny
http://en.wikipedia.org/wiki/Public_figure
https://www.eff.org/issues/bloggers/legal/liability/defamation#7
http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,945563,00.html
http://www.citmedialaw.org/legal-guide/examples-public-and-private-figures
http://www.citmedialaw.org/legal-guide/publishing-personal-and-private-information
http://www.expertlaw.com/library/personal_injury/defamation.html#3
http://jenblacksheep.hubpages.com/hub/Do-Public-Figures-have-Privacy-Rights
http://www.baomoi.com/Home/AmNhac/bee.net.vn/Ho-Ngoc-Ha-cuoi-nam-17-tuoi/4364757.epi
http://vnreview.vn/tin-tuc-xa-hoi-so/ /view_content/content/149418/hoa-hau-thu-thuy-kienphong-vien-phunutoday-vn
http://www.telegraph.co.uk/news/uknews/phone-hacking/8624421/News-of-the-World-shutdown-in-bid-to-end-phone-hacking-scandal.html
http://abcnews.go.com/blogs/politics/2008/08/john-edwards-re/
http://topics.nytimes.com/top/reference/timestopics/people/e/john_edwards/index.html
http://www.expertlaw.com/library/personal_injury/defamation.html#3
https://www.eff.org/issues/bloggers/legal/liability/defamation#7
http://www.usatoday.com/NEWS/usaedition/2009-12-03-1Atiger04_CV_U.htm
http://www.economist.com/node/21537000
http://www.economist.com/node/21540110

Minh Thùy, từ Hà Nội

(Nhịp Cầu Thế Giới)

Giải thích về việc đang được tín nhiệm cao nhưng xin nghỉ việc, ông Nguyễn Sự nói nếu ông tiếp tục ngồi lại sẽ cản đường anh em, khiến họ không có cơ hội thử sức

Trải qua 2 nhiệm kỳ làm Bí thư Thành ủy Hội An (tỉnh Quảng Nam), ông Nguyễn Sự vừa làm đơn xin nghỉ trước tuổi. Ông Sự sinh năm 1957, 37 tuổi Đảng, 21 năm giữ các chức vụ lãnh đạo TP Hội An.

Nhiều người khóc khi nghe tin ông Nguyễn Sự nghỉ

Lại một lần nữa ông Nguyễn Sự làm một việc không giống ai. Trong khi nhiều người chạy đua để giữ chức, giữ ghế thì ông xin nghỉ. Nhiều người đoán già đoán non, thậm chí gọi điện thoại về Hội An hỏi có phải vì ông Sự vì sức  ép mà thôi chức?

Hỏi ông thì ông cười, bảo: “Nói thế tội anh em! Không ai ép cả. Chỉ thấy đến lúc mình phải rời vị trí và nghỉ ngơi đúng nghĩa. Tôi định nghỉ từ lâu nhưng anh em không cho. Bây giờ anh em vẫn thuyết phục nhưng tôi quyết rồi. Trước khi nghỉ, tôi vẫn hoàn thành tất cả công việc của mình cho đến phút chót”.

Nguyễn Sự làm Chủ tịch UBND thị xã Hội An từ năm 1994, sau đó thị xã trở thành TP thì ông làm Bí thư Thành ủy. Những câu chuyện về hàng loạt việc làm khác người của ông Sự được người dân nhớ lại và kể hoài không hết. Những câu chuyện đó luôn gắn với tính cách thẳng thắn, bộc trực, liêm khiết, luôn đặt lợi ích của người dân, cộng đồng lên trên để giải quyết mọi công việc. Tên tuổi của ông luôn gắn với Hội An và sự phát triển của Hội An, là niềm tự hào của người dân Hội An.

Một cán bộ Hội An cho biết cách đây vài tháng, khi ông Sự tuyên bố xin nghỉ, nhiều người đã khóc. Một số người dân nghe tin đã đến tận nhà bày tỏ sự nuối tiếc và lòng biết ơn. Có người định biếu ông một số tiền lớn dưỡng già nhưng ông từ chối. Ông tâm sự: “Mình ghi nhận tấm lòng của người dân đối với mình. Họ nghĩ tới và thương mình là gia tài quý nhất rồi”.

Ông Nguyễn Sự trong một lần gặp gỡ giới văn nghệ sĩ  Ảnh: LÊ VIẾT Hai
                    Ông Nguyễn Sự trong một lần gặp gỡ giới văn nghệ sĩ Ảnh: LÊ VIẾT HAI

“Không muốn làm tàu lá chuối”

Những ngày này, tìm ông Sự  thật khó. Hội An đang tổ chức Đại hội Đảng các cấp nên ông rất bận rộn. Khi được hỏi về dự định nghỉ việc, ông Sự cho biết: “Ai làm việc rồi cũng đến lúc nghỉ. Có gì bất thường đâu. Chức vụ có phải cha truyền con nối đâu! Mình được trao chức vụ đó, xong việc thì trao lại để người khác tiếp tục làm”.

Ông Sự kể về triết lý tàu lá chuối. Trong khi những cây khác lá vàng tự động rụng xuống cho lá xanh vươn lên thì tàu lá chuối luôn bám chắc vào thân cây khi đã héo quắt. Những tàu lá chuối héo bám chắc đến nỗi nếu muốn bứt nó ra thì phải cắt bỏ. Ông bảo: “Tôi không muốn làm một tàu lá chuối. Tôi nghỉ lúc này là hơi muộn. Không có gì băn khoăn cả. Nhiều anh em nghĩ như tôi, họ cũng thấy đó là điều bình thường. Ở lâu trên cương vị thì có nhiều kinh nghiệm nhưng sẽ không còn nhanh nhạy, chậm theo kịp cái mới. Mình tiếp tục ngồi lại sẽ cản đường anh em, khiến họ không có cơ hội thử sức, sáng tạo, cống hiến và phát triển”.

Sâu sát dân, quyết đoán, hiệu quả

Ông Nguyễn Sự tự nhận chưa am hiểu nhiều về phố cổ, về du lịch nhưng đã có những quyết định đúng đắn về việc tôn tạo giữ gìn nhà cổ và những di sản để phát huy được giá trị lâu dài cho hiện tại và tương lai. Những dự án như đêm phố cổ, phố không động cơ xe máy, treo đèn lồng trên phố… lúc khởi động chưa phải đã nhận được sự nhất trí cao nhưng rồi những lợi ích thiết thực từ những dự án ấy đã khiến người dân Hội An dần tự giác, hào hứng tham gia.

Đầu tiên là việc lập lại trật tự vỉa hè bằng cách lấy sơn vạch đôi cái vỉa hè nhỏ, thuyết phục những người dân ở mặt tiền chia đôi vỉa hè cho người đi bộ và người buôn thúng bán bưng trong ngõ. Việc  tưởng dễ dàng nào ngờ gặp sự phản ứng quyết liệt của một số hộ dân. Họ chửi ghê gớm như quyết định đó lấy đi miếng cơm của họ. Ông Sự cùng anh em đi vận động giải thích với từng gia đình để họ hiểu, việc đó là để cho dân sinh hoạt và mưu sinh dễ dàng hơn. Hơn một năm trời không hôm nào ông Sự về nhà trước 24 giờ. Bây giờ không cần những vạch đỏ đó thì trật tự vỉa hè vẫn nguyên như thế!

Việc cấm ô tô vào phố cổ khi đưa ra cũng bị phản ứng dữ dội. Ông Sự giải thích cho dân hiểu tại sao phải cấm, vì nhà cổ xuống cấp, ô tô chạy vào rung động, gây ồn làm nhà cửa bà con nhanh hỏng hơn. Cấm xong ô tô rồi đến lượt cấm nốt xe máy. Lúc đầu là ban đêm, sau là ban ngày, nửa ngày rồi cả ngày… Từ vài khu phố, nay cả phố cổ mọi người đều vui vẻ chấp hành.

Cán bộ ở Hội An đã quen với cách làm việc của vị lãnh đạo sâu sát, gần dân và hầu như không lệ thuộc vào giấy tờ. Mọi việc được quyết ngay trên thực tế công việc. Nhiều việc ông Nguyễn Sự quyết và triển khai ngay, giấy tờ đi theo sau.

Chẳng hạn, chủ trương Cù Lao Chàm không sử dụng bao ni-lông được triển khai trên một chuyến đi công tác tại Cù Lao Chàm vào tháng 5-2012 của ông Sự. Chứng kiến những bao ni-lông nổi lềnh bềnh sóng táp vào bãi biển, ông nghĩ ngay việc không sử dụng bao ni-lông để gìn giữ môi trường biển. Cuộc họp với UBND xã đảo Tân Hiệp (Cù Lao Chàm) hôm đó đã triển khai thực hiện ngay chủ trương này. Nhờ đó, san hô và các sinh vật dưới lòng biển Cù Lao Chàm hồi sinh và phát triển. Cù Lao Chàm được công nhận là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới, đồng thời trở thành điểm hấp dẫn du khách hiện nay.

Trong công việc, ông Nguyễn Sự không hề ngại va chạm để bảo vệ ý kiến đúng đắn. Năm 1995, Hội An đã tổ chức bán vé tham quan nhưng giá rất rẻ, tiền bán vé 1 năm được 52 triệu đồng trong khi chi phí hết 57 triệu. Ông cho xây dựng phương án tăng giá vé gấp 10 lần. Lúc đó, có nhiều ý kiến khác nhau, thậm chí phản đối quyết liệt, gây áp lực với chính quyền. Đấu tranh nhiều ngày về việc tăng giá vé với cấp trên mà vẫn không được, ông Sự nổi nóng: “Nếu các anh không tán thành, tôi đóng cửa phố cổ không cho vào tham quan”. 10 ngày sau, tỉnh quyết định thông qua phương án đó và ngày đầu tiên tổ chức bán vé, Hội An thu về 13 triệu đồng. Năm đó (1995), Hội An thu 5,7 tỉ đồng từ việc bán vé tham quan.

Không chỉ biết đấu tranh mà ông Nguyễn Sự còn luôn sẵn sàng xin lỗi. Đã không ít lần ông xin lỗi dân về những việc làm hay những quyết định chưa đúng. Ông cho rằng mình không phải là người hoàn hảo và cũng mắc không ít sai lầm. Có thời kỳ Hội An trồng hàng loạt cây hoa sữa khiến người dân phản ứng, ông Sự đã xin lỗi người dân vì chủ trương là do ông đề ra, sau đó sửa sai bằng cách chặt toàn bộ hoa sữa và thay bằng loại cây khác.

 Năm 2001, ông Nguyễn Sự  được UNESCO trao giải thưởng kiệt xuất về bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa khu phố cổ Hội An; năm 2005 được phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động vì đã có nhiều đóng góp cho Hội An; năm 2012, được trao giải thưởng “Văn hóa Phan Chu Trinh”.

 Võ Kim Ngân

(Người Lao Động)

Ngày gia đình ông Nguyễn Thanh Chấn được nhận số tiền bồi thường oan sai đã cận kề. Vậy họ sẽ làm gì với số tiền đó?

Như VietNamNet đã đưa, phát biểu tại phiên thảo luận báo cáo giám sát của QH về tình hình oan sai và bồi thường chiều 5/6, Viện trưởng VKSNDTC Nguyễn Hòa Bình cung cấp thông tin, liên quan vụ ông Nguyễn Thanh Chấn đòi bồi thường oan sai, tòa án đã xin lỗi và thương lượng bồi thường. Ông Chấn đã đồng ý mức 7,2 tỷ đồng, hiện đang làm thủ tục để các cơ quan tài chính chi trả.

Tối cùng ngày, bà Nguyễn Thị Chiến – vợ ông Nguyễn Thanh Chấn cho biết, mọi vấn đề về pháp lý trong việc đòi tiền bồi thương oan sai, gia đình bà đều nhờ cả vào người anh em cọc chèo là ông Thân Văn Hoạt.

Khi được hỏi về số tiền bồi thường oan sai mà gia đình bà sắp được nhận, bà Chiến cho hay, suốt hành trình kêu oan cho chồng, hoàn cảnh khó khăn, bà đã phải chạy vạy khắp nơi vay mượn của nhiều người thân, bạn bè.

Ông Chấn, án oan, bồi thường, 7,2 tỷ, Lý Nguyễn Chung
                                            Ông Chấn trong ngày được Tòa tối cao xin lỗi.

Thời gian đầu, số tiền bà vay mượn lên tới 500 - 600 triệu đồng. Khi không còn “cửa” nào để vay, bà đã phải vay của ngân hàng.

“Giờ nếu nhận được tiền bồi thường, gia đình tôi dành để trả nợ. Đây là ưu tiên hàng đầu”, bà Chiến nói.

Vẫn theo lời bà Chiến, bà vừa phải nằm viện ở Thái Nguyên hơn 2 tuần nay. Bác sĩ bảo, bà bị tắc tĩnh mạch, dẫn tới việc thường xuyên bị đau đầu. Nếu không sớm chữa trị dứt điểm, bệnh càng trầm trọng.

Ông Chấn chồng bà sức khỏe sa sút, gầy hơn trước rất nhiều. Ông cũng bị chứng đau đầu, nhiều đêm đang ngủ, bỗng ông giật mình hốt hoảng, kêu la thất thanh. Từ ngày ông Chấn được minh oan, trở về với mái ấm gia đình, chưa khi nào ông rời khỏi thuốc thang. Việc chữa trị bệnh cho hai vợ chồng vẫn phải nhờ vào tiền đi vay mượn.

“Cho nên, nếu được tiền bồi thường oan sai, tôi sẽ dành một phần để trả nợ tiền thuốc thang trong thời gian qua”, bà Chiến chia sẻ thêm.

Tổn thất tinh thần

Chiều 5/6, trao đổi với VietNamNet, ông Thân Văn Hoạt – người đại diện pháp lý của ông Nguyễn Thanh Chấn cho biết, số tiền 7,2 tỷ đồng là chưa tính đến khoản bồi thường về tổn thất tinh thần của ông Nguyễn Thanh Chấn.

Theo lời ông Hoạt, mức bồi thường cơ quan tố tụng đưa ra đối với tổn thất tinh thần của ông Chấn là khoảng 500 triệu đồng, chưa hợp lý so với thời điểm hiện nay.

Gia đình ông Chấn đòi bồi thường tổn thất về tinh thần số tiền khoảng 2 tỷ đồng. Vậy nên, giữa gia đình và cơ quan tố tụng vẫn chưa đi đến thống nhất.

Trong lá đơn đòi tiền bồi thường oan sai, ông Chấn từng viết: “Trong vụ án này, xảy ra với tôi và gia đình tôi là một mất mát vô cùng lớn, không gì bù đắp nổi... Suốt 10 năm qua, mẹ tôi không có ai chăm sóc, bản thân bà đã già yếu, sự việc xảy ra khiến bà không chỉ bị suy sụp về tinh thần mà còn bị suy sụp nghiêm trọng về thể chất.

Việc tôi bị điều tra, truy tố, xét xử oan sai ngoài việc đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự, uy tín không chỉ tới tôi mà còn tới cả gia đình tôi, họ tộc, dân làng, xã hội lên án, nhất là khi mẹ tôi già yếu, không nơi nương tựa, không ai chăm sóc và các con còn đang tuổi ăn học, phải bỏ nửa chừng...

Vợ tôi, Nguyễn Thị Chiến đã 10 năm mặc dù suy sụp nhưng vẫn mất công sức đi điều tra, tìm tung tích hung thủ, tìm chứng cứ xác đáng để cung cấp cho các cơ quan có thẩm quyền minh oan cho tôi, vạch mặt kẻ phạm tội đưa ra ánh sáng, đem lại công bằng và trật tự cho xã hội, bất chấp mọi hiểm nguy.

Vợ tôi đã bỏ qua tuổi thanh xuân, hy sinh chịu nhẫn nhục trước bàn dân thiên hạ về việc chịu tiếng chồng cướp của giết người. Không những thế, vợ tôi còn bị ảnh hưởng về sức khỏe, đến nay vẫn chưa chữa trị khỏi.”

Nêu những ai oán kể trên, ông Chấn đề nghị bồi thường tổn thất về mặt tinh thần cho những người trực tiếp bị thiệt hại là mẹ và vợ ông, mỗi người 1 tỷ đồng.

T.Nhung

(VNN)

gan khoa tinh yeu ten cau  Pont des Arts

Báo The Local (Pháp) dẫn nguồn tin từ thị trưởng Paris Anne Hidalgo cho biết sẽ gỡ bỏ những ổ khóa tình yêu trên cây cầu tình yêu nổi tiếng Pont des Arts bắc ngang sông Seine.

Bà thị trưởng Anne Hidalgo cho biết sẽ dành một tuần trong tháng 7-2015 để gỡ bỏ các ổ khóa tình yêu trên cây cầu Pont des Arts vì lo ngại nguy cơ sụp đổ của “di sản” Paris và lo ngại cho sự an toàn của du khách.

Ngoài ra, tất cả ổ khóa trên cây cầu nổi tiếng khác Pont de l’Archeveche, gần nhà thờ Đức Bà Paris, cũng sẽ được gỡ bỏ.

Trong năm 2014, kết cấu lan can cầu Pont des Arts dài 2,4m bắt đầu suy yếu khi có đến hơn 1 triệu ổ khóa tình yêu nặng khoảng 45 tấn được khóa vào thành lan can.

Theo tờ báo nói trên, các ổ khóa trên thành lan can hai cây cầu này sẽ các chuyên gia nghệ thuật lắp 
thay thế bằng các tấm kính được trang trí thẩm mỹ.

Lisa Anselmo, người được Tòa thị chính Paris giao nhiệm vụ thực hiện chiến dịch ‘No Love Locks’ gỡ bỏ ổ khóa tình yêu, cho biết “Đây là một quyết định không dễ chút nào và mong du khách thông cảm. Từ nay, Paris sẽ nói không với ổ khóa tình yêu”.

Bà Anne Hidalgo cho biết cũng sẽ xem xét, ban hành một quy định không cho phép các cặp đôi gắn ổ khóa tình yêu vì có thể họ sẽ tìm đến 11 cây cầu khác ở Paris và nhiều công trình kiến trúc khác, trong đó có tháp Eiffel để gắn ổ khóa.

(Thời Báo)

Quan xã ăn chặn tiền hỗ trợ hộ nghèo
Sai phạm của lãnh đạo xã Xuân Thắng đang khiến người dân hết sức bức xúc.
Chỉ có 9/23 con trâu bò hỗ trợ đồng bào phát triển SX đến được tay người dân, số còn lại bị một số quan xã Xuân Thắng, huyện miền núi Thường Xuân (Thanh Hóa) lập hồ sơ khống ăn chặn một cách trắng trợn. 

Nhằm góp phần giúp đồng bào dân tộc miền núi phát triển SX, từ năm 2008 - 2010, Chương trình 135 của Chính phủ đã hỗ trợ xã Xuân Thắng, huyện miền núi Thường Xuân (Thanh Hóa) 23 con trâu bò. Tuy nhiên, chỉ có 9/23 con được hỗ trợ đến tay người dân, số còn lại bị một số quan xã lập hồ sơ khống ăn chặn một cách trắng trợn. 

Theo tìm hiểu của chúng tôi, từ năm 2008 - 2010, thực hiện hợp phần hỗ trợ sản xuất theo Chương trình 135 của Chính phủ, xã Xuân Thắng được hỗ trợ 23 con trâu bò, mỗi con trị giá 5 triệu đồng. 

Ngay sau khi nhận được chủ trương, chủ đầu tư dự án (UBND xã Xuân Thắng) thành lập một ban quản lý, giao ông Vi Hồng Quang, lúc đó là Chủ tịch UBND xã (hiện nay ông Quang giữ chức Chủ tịch ủy ban MTTQ xã - PV) làm trưởng ban.

 Quá trình triển khai, ban quản lý đưa ra bàn bạc, bình xét cụ thể, nhưng khi cấp trâu, bò không hiểu vì lý do gì mà cả 9/9 con trâu bò cấp cho hộ dân đều không đúng đối tượng đã được bình xét? Một người dân ở thôn Tân Thọ bức xúc: “Khi nghe xã thông báo được Chính phủ hỗ trợ 5 triệu đồng để mua trâu, bò chúng tôi rất phấn khởi. Nhưng, sau đó xã lại có thông báo mỗi hộ phải đóng thêm từ 5 - 6 triệu đồng nữa mới mua được trâu, bò. 

Gia đình chúng tôi là hộ nghèo lấy đâu ra chừng ấy tiền để đóng. Điều hết sức vô lý là xã lại nói, hộ nào được xét mà không nhận trâu, bò thì xã sẽ cấp cho các hộ khác hoặc số tiền đó sẽ được trả về huyện để nộp lại cho Nhà nước”.

 Chưa dừng lại ở việc cấp sai đối tượng, UBND xã Xuân Thắng còn trắng trợn ăn chặn 14 con trâu, bò của người nghèo, tương đương số tiền 70 triệu đồng.

 Theo đó, ông Vi Hồng Quang, Chủ tịch UBND xã và ông Vi Thanh Tuyết, kế toán ngân sách xã đã lập hồ sơ quyết toán khống các khoản: Hỗ trợ thôn Dín làm đường giao thông nông thôn 22 triệu đồng; hỗ trợ UBND xã làm nhà vệ sinh công cộng 15 triệu đồng..., để hợp thức hóa số tiền sử dụng vào mục đích cá nhân.

 Ông Cầm Bá Đứng, Phó Chủ tịch UBND huyện Thường Xuân khẳng định: “Những sai phạm ở xã Xuân Thắng trong việc dùng tiền hỗ trợ phát triển chăn nuôi theo Chương trình 135 vào mục đích cá nhân là có thật. UBND huyện đã thành lập đoàn thanh tra để kiểm tra mức độ vi phạm tại xã Xuân Thắng, có hướng xử lý nghiêm những trường hợp vi phạm. Đồng thời, yêu cầu UBND xã Xuân Thắng nộp lại số tiền 115 triệu đồng từ dự án hỗ trợ 23 con trâu, bò sai phạm vào Kho bạc Nhà nước.  Hiện số tiền trên đã được cán bộ xã nộp lại hoàn chỉnh”.

 Được biết, ông Vi Hồng Quang hiện đang giữ chức vụ Chủ tịch UBMT Tổ quốc còn ông Vi Thanh Tuyết chuyển sang làm cán bộ phụ trách mảng dân tộc của xã Xuân Thắng. Việc hai ông này chuyển vị trí không phải vì sai phạm trong vụ việc nêu trên mà do không đủ tín nhiệm.

 “Huyện đang chờ kết luận điều tra của cơ quan công an để đưa ra hình thức xử lý cụ thể đối với các đối tượng vi phạm”, ông Cầm Bá Đứng thông tin thêm. 

Thanh Tâm

(Nông Nghiệp)

Chỉ cần các chính trị gia, và những người điều hành hiểu được, nhà nông cần đất, nghệ sĩ cần một bầu trời mơ mộng, nhà kinh doanh cần sự nghiêm minh của pháp luật, nhà khoa học phải được chú trọng…  

-  Anh/chị muốn một giấc mơ đẹp hay một cái Audi 3.6?

 Tôi đem câu hỏi trên hỏi 06 người ở 06 nơi khác nhau và làm 06 công việc khác nhau.

Người đầu tiên là bác nông dân huyện Đan Phượng. Bác tròn mắt: Audi là gì. Tôi giải thích đó là chiếc xe hơi, có giá gần 02 tỷ đồng. Bác bảo vậy cả hai thứ bác đều không nghĩ tới. Quanh năm suốt tháng bác cúi mặt với đất, ngửa lưng với giời, quần quật làm việc, đêm về ngủ tít, nếu có, thì giấc mơ cũng đầy mồ hôi và nước mắt. Cơm ba bữa đủ, nhà không dột là giấc mơ rồi.

Người thứ hai, là trí thức công tác tại một Viện nghiên cứu khoa học xã hội và pháp luật, anh cười rất tươi nói, tôi mà không biết xe Audi cùng các tính năng vượt trội của nó thì khi đứng lớp sinh viên chẳng thèm học, sẽ chê thầy quê. Chiếc xe đó sẽ làm cho vợ tôi nể tôi hơn, nhưng tôi không mơ vì biết có mơ cũng không thể có, trừ phi tôi không nghiên cứu nữa mà chuyển sang làm công việc có dính líu đến tội phạm và tìm cách “thỏa thuận” với tội phạm.

Người thứ ba, là một nhà văn, ông bảo: Bọn mơ xe Audi là bọn ngớ ngẩn. Tớ chỉ cần đủ rượu ngon, và viết được gì thì phổ biến được. Trong mơ thì tớ chỉ gặp toàn gái đẹp nhưng không đòi quà.

Trần Thị Trường, công bằng, văn minh, Mỹ, xe sang, Bill Gate
                                     Một giấc mơ đẹp hay chiếc xe đắt tiền? Ảnh minh họa

Người thứ tư, không công ăn việc làm gì chính thức nhưng trông anh ta nhàn nhã và sung túc. Anh nhìn tôi với đôi mắt nghi ngại, và bảo, thời này anh không tin ai được, nhiều người nói một đằng làm một nẻo. Tôi giải thích tại sao tôi hỏi anh câu ấy. Nghe xong, anh trả lời, nhà anh thuộc diện được đền bù giải phóng mặt bằng. Lấy tiền xong không đủ mua được chỗ ở mới, ba năm thất nghiệp tiêu hết, giờ chỉ mong có nghề nghiệp ổn định, đủ sống.

Anh học ngành y nhưng không “chạy” được một chỗ làm nên giờ đi làm thuê cho một công ty bất động sản. Nghề này buộc phải ăn mặc tiêu pha ra vẻ xông xênh nhưng thực chất là nợ tiền tấn.

Người thứ năm, là người bán hoa quả ở chợ PK. Bà bảo, ở gần khu nhà bà có ông giám đốc ngân hàng, nhà to, vợ đẹp, con giai đi xe Audi trắng, mới bị bắt mấy tháng trước, mơ làm gì. Bà mơ nhà của bà chỉ cần rộng thêm mấy mét chứ 06 người toen hoẻn 30 mét vuông trong hẻm, mùa mưa nào đường vào cũng ngập nước.

Trước khi mấy cái nhà to của mấy ông to to ấy chưa xây thì cống có ngập bao giờ đâu. Nếu mơ thì mơ các ông ấy có cái đầu thương dân nghèo cho dân nhờ. Chứ các ông ấy chỉ biết vun vén cho các ông ấy thôi. Tôi bảo, bà làm cái đơn ra phường hoặc đưa cho nhà báo. Bà ấy bảo, thôi em lạy chị.

Người thứ sáu là dân công nghệ, 38 tuổi nhà ở tại biệt thự cao cấp đường B.L khu đô thị mới. Anh bảo, Audi à, chuyện nhỏ. Chỉ là một thứ phương tiện giúp người ta di chuyển nhanh từ nhà đến chỗ làm việc có gì đâu. Có tiền là có thể có cả Audi lẫn hoa hậu miễn là thu nhập không bất chính. Những người như vợ chồng anh cần là một không gian đẹp cho cả thân xác lẫn cái đầu.  

“Cơ hội công bằng cho tất cả mọi người, đất nước mình công bằng, dân chủ, văn minh” Anh nói. (Tôi nghĩ, anh này nói như sách). Thì anh nói tiếp: Ai giỏi nghề gì phải có cơ hội (việc làm) đúng nghề đó, hoặc phải có một môi trường pháp luật để họ tạo dựng một nghề mới tạo ra của cải cho xã hội, chứ không phải chờ mãi một giấy phép không được cấp.

Ngoài ra tài năng nào hưởng lợi đúng từ tài năng đó. Không được tạo ra một chủ nghĩa thân hữu. Cứ con ông cháu cha thì tiếp cận chính sách sớm hơn (chỉ cần biết sớm hơn là con đường mới nào sẽ mở là kiếm tiền tỉ từ những người sẽ được ra mặt tiền…), chạy dự án nhanh hơn, vào cửa công dễ hơn, nói có người nghe đe có người sợ hơn v.v.…

Tôi cười, bây giờ người có tiền cũng được tôn trọng “mạnh vì gạo bạo vì tiền” đấy chứ. Xã hội cũng nhìn nhận người có tiền là người có đầu óc, ai cũng biết làm ra tiền thời nào có dễ gì? Anh nhìn ngược lại tôi, bảo: Chị ngần này tuổi mà “còn non và xanh” lắm. Anh nêu ra một lô ví dụ rồi kết luận, cỡ như anh, nếu xã hội công bằng về cơ hội thì anh chỉ thua kém… Bill Gate một bậc.

Tôi thử lại anh, đem câu chuyện của những người nông dân chỉ mơ ba bữa đủ no, nhà không bị dột, rét đủ áo ấm, mùa mưa cống không ngập, mùa hè đủ nước sạch dùng, trong khi anh chẳng thiếu gì, công bằng ở đâu?

Một lần nữa anh lại bảo tôi “non và xanh” về tư duy. Anh nói:  Không cần phải là nhà chính trị, là người có quyền lực điều hành, cũng chưa phải là Bill Gate thì tôi cũng có thể nói với chị rằng, công bằng không phải là cào bằng, là người nông dân cũng nên đeo kính mặc áo blu trắng đi lại phòng thí nghiệm, hiểu như thế là không hiểu gì cả.

Không một bác nông dân chính hiệu nào lại dở hơi muốn là bác trí thức cả. Biết gì mà làm. Người chính trực là người biết làm theo năng lực hưởng theo kết quả... Tôi nói công bằng ở đây, nghĩa là vị trí nào thì phải có khả năng và làm đúng việc của vị trí đó. Chỉ cần các chính trị gia, và những người điều hành đất nước hiểu được, nhà nông cần đất, nghệ sĩ cần một bầu trời mơ mộng, nhà kinh doanh cần sự nghiêm minh của Pháp luật, nhà khoa học phải được chú trọng. Và cái gì thuộc công cộng thì toàn dân được hưởng như nhau, thế là yên bình, là văn minh...

Tôi hỏi, theo anh cái gì là được coi của công cộng? Anh bảo, một ví dụ gọn nhất: Các UBND là công cộng. Bất cứ người dân nào có việc vào đó, người trong ủy ban phải phục vụ. Người của ủy ban không được coi là người dân muốn gì phải xin, mình giải quyết là mình đang cho. Không ở đâu người dân đến cửa công mà lại bị "hành là chính" như ở ta. Bất cứ muốn cái gì cũng phải làm đơn. Chính vì cái đơn ấy mà người xử lý đơn coi là có quyền, là phụ mẫu của dân…

 Anh là dân công nghệ, từ Sillicon Valey về, mua mảnh đất, xây nhà ở. Vậy mà rồi phải bán xới đi nơi khác. Tôi hỏi anh có tiếc sự lựa chọn trở về từ cái thung lũng hái ra tiền kia không? Anh bảo, buồn, nhưng không ân hận, vì con chim còn biết quay về tổ. Anh trở về để muốn đóng góp một phần cho đất nước, bước nhanh hơn một bước tới sự công bằng văn minh để không hổ thẹn với thế giới.

Anh cho biết, nỗi băn khoăn lớn nhất là ở giá trị đồng tiền kiếm ra và ở sự tôn trọng công dân. Vẫn cùng một công việc bán hàng, làm móng tay, hay kỹ sư phần mềm đều có thể có xe hơi, một ngôi nhà đẹp, khi đến các cơ quan công quyền thì được đối xử tôn trọng ngang nhau.

Chắc bạn đoán được tại sao tôi lại đem câu đó đi hỏi. Vì, câu trả lời của mọi người sẽ nói lên kỳ vọng của họ với xã hội và nó sẽ tác động đến các cơ quan giữ trách nhiệm điều hành xã hội.

Trần Thị Trường

(Tuần Việt Nam)


CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
ĐỘC LẬP TỰ DO HẠNH PHÚC

ĐƠN KHIẾU NẠI TỐ CÁO
(Bổ túc hồ sơ theo thủ tục tái thẩm)

Kính gởi: – Nhóm đầu não (bộ chính trị) của đảng cộng sản ở VN.
  • Chủ tịch nước CHXHCN VN, ông Trương Tấn Sang.
  • Thủ tướng nước CHXHCN VN, ông Nguyễn Tấn Dũng.
  • Chủ tịch quốc hội nước CHXHCN VN, ông Nguyễn Sinh Hùng.
  • Ủy ban về phòng chống tham nhũng từ địa phương đến trung ương.
  • Bộ Trưởng Bộ Thông Tin Truyền Thông.
  • Bộ Trưởng bộ quốc phòng, ông Phùng Quang Thanh.
  • Bộ Trưởng bộ công an, ông Trần Đại Quang.
  • UB Mặt Trận Tổ Quốc các cấp (từ địa phương đến trung ương).
  • Các vị Lãnh Đạo tinh thần của các tôn giáo ở VN.
  • Giới trí thức, các vị Giáo Sư tại các trường đại học.
  • Liên Đoàn Luật Sư VN, Hiệp Hội Thanh Niên VN và Đoàn Thanh Niên CS HCM.
  • Các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam.
  • UBND huyện Tân Hiệp, cơ quan Nhà Nước cấp giấy Chứng Nhận QSD đất.
  • Phòng Địa Chính (TNMT) huyện Tân Hiệp, cơ quan Nhà Nước quản lí đất.
  • Sở tài nguyên môi trường tỉnh Kiên Giang và các cơ quan tổ chức khác, cấp tỉnh.
  • Toàn đảng toàn dân toàn quân và các thông tín viên lề đảng cũng như lề dân.

Tôi là Nguyễn Cao Thiên, 58 tuổi. Địa chỉ: 264, tổ 2, khóm B, TT Tân Hiệp, huyện Tân Hiệp Kiên Giang, ĐT: 0773834569.

Danh dự kiếp người (Tạo Hóa ban), quyền làm người, quyền làm công dân, và 371m2đất thổ cư của tôi, đã bị bọn quan tham của đảng CS cướp mất. Đã qua 10 năm, tôi phải sống nhục (học tập và làm theo tấm gương đạo đức con chó con ngựa, Xuống Hàng Chó Ngựa). Nay tôi tiếp tục đi tìm “Bao Công” để giải oan. (Bao Công: Vị Quan tài đức, trong phim truyện vua chúa phong kiến bên Tầu).

1 – Vì sao nông dân lại “làm quen” với toà án? Việc nhỏ, tội không nhỏ!

Chuyện lạ, nông dân bị rơi vào cái cạm bẫy của bọn cướp ngày, xảy ra tại tổ 7, ấp kinh 10 B, xã Thạnh Đông B (nay là thị trấn Tân Hiệp) huyện Tân Hiệp, tỉnh Kiên Giang, nước CHXHCN Việt Nam, do đảng Cộng Sản VN “quang vinh muôn năm” lãnh đạo. Dưới đây là hiện trường vụ cướp:
  • Trước năm 1990, ba hộ: ông Rong, tôi (ông TN) và ông Diệm, có 3 thửa đất thổ cư (đất mua) liền kề nhau, đất của tôi ở giữa, cùng có chung 2 đường song song : Phía trước giáp sông kênh 10, phía sau giáp kênh sau làng. Nếu xét về thời gian mua đất thổ cư, thì tôi là người mua đất sau cùng, và các chứng từ mua đất của tôi đều được 2 bên là ông Rong và ông Diệm kí tên thừa nhận.
  • Vì thửa đất thổ cư này cách xa nơi ở thường trú, nên tôi chỉ có mặt tại đó vào những ngày mùa (gieo sạ, thu hoạch). Năm 1990, Phòng địa chính huyện đã tổ chức đo đất (hàng loạt) để cấp giấy đỏ (giấy CN QSD đất) cho dân. Khi đo đến phần đất của tôi, tôi vắng có mặt (có lí do, tôi là giáo viên, phải đi công tác xa nhà). Nhân cơ hội ấy, hai bên đã chỉ sai ranh giới, để rồi tôi, đã bị mất một ít đất.
  • Đến khi UBND huyện phát giấy đỏ cho dân, thì tôi nhận được giấy đỏ từ tay một người dân trung gian. Trong giấy đỏ này, đúng là có tên của tôi nhưng không có số giấy chứng minh nhân dân, đồng thời (ông Chủ tịch UBND huyện ngủ quên) trong cả 3 giấy đỏ, không ghi rõ số đo bề ngang, mà chỉ ghi số thửa và diện tích (ông Rong : số thửa 330, dt 3760m2 / tôi (ông TN): st 331, dt 8072m2 / ông Diệm: st 332, dt 5419m2). Bởi thế, dù có giấy đỏ trong tay, tôi vẫn không phát hiện đất của tôi thiếu. Ngược lại, ông Rong và ông Diệm thì phải biết rất rõ, đất của mình . Và dù có phải nộp thuế nông nghiệp và thủy lợi phí… nhiều hơn diện tích đất mua (đang có và sử dụng), nhưng hai bên vẫn “im lặng”. Trong khi tại cơ quan địa chính xã và huyện, 3 thửa đất này được thể hiện trên tờ bản đồ số 7 (có chữ kí của UBND xã) là 3 hình chữ nhật liền kề, hình chữ nhật ở giữa (st 331) là đất của tôi. Và các cạnh chiều dài của 3 thửa đất này, đều bằng nhau (150m), vì cùng là khoảng cách giữa hai đường song song trên (có photo copy tờ bản đồ số 7).

Tác giả Nguyễn Cao Thiên
Năm 1996, khi phát hiện đất của tôi thiếu, ngay lập tức, tôi và hai bên đã đo đạc lại, đã căn cứ vào tờ bản đồ số 7 để xác định lại hình dạng, diện tích và vị trí ranh đất. Lúc đó có các nhân chứng và chính quyền địa phương, cùng kí tên vào giấy biên bản (14/2/1996) với nội dung thừa nhận: Về hình dạng, đất của tôi (ở giữa) không phải là hình chữ nhật như trong tờ bản đồ số 7, mà là hình lục giác (có thêm phần lồi phía sau giáp ông Diệm). Về diện tích, có 1318m2 đất của tôi (đã và đang sử dụng) lại nằm trong giấy đỏ của ông Diệm. Trong khi với diện tích (8072m2+1318m2)= 9390m2, tôi chỉ nhận bề ngang (phía trước) là 47,5m (mất 3,5m so với chứng từ gốc mua trước năm 1990 là 51m, có chữ kí của 2 bên là ông Rong và ông Diệm). Còn đất ông Rong (số thửa 330) vẫn giữ nguyên theo giấy đỏ là 3760m2 với bề ngang (phía trước = phía sau) 3760: 150=25,06m (so với chứng từ gốc mua trước 1990, bề ngang phía trước = phía sau, chỉ có 24m). Tại tòa án huyện, lúc đầu, ông Rong khai, giấy tờ gốc mua đã bị thất lạc, bị ông Lê Quang Đãng (chánh án) vỗ tay xuống bàn nói “vô lí”. Hôm sau, ông Rong mới nộp thêm giấy tờ gốc mua, có dấu vêt tẩy xóa thành 26m và 26,5m).

Như vậy, có thể nói, theo biên bản ngày (14/2/1996), tôi đã phải chấp nhận phần thua thiệt để có được tình làng nghĩa xóm, và đó cũng là lí do khiến ông Rong và ông Diệm đã vui vẻ đặt bút kí. Biên bản (14/2/1996) còn ghi rõ… tôi phải trả lại lúa thuế nông nghiệp và thuỷ lợi phí… cho ông Diệm, trên phần đất chênh lệch (1318m2) này (từ đầu 1991 đến cuối 1995), tổng cộng 5 năm qui ra tiền vào thời điểm đó là 560.000 đ. Sau đó, việc điều chỉnh giấy đỏ giữa tôi và ông Diệm chưa thuận tiện để thực hiện, vì cả 2 người đều thế chấp giấy đỏ ở ngân hàng. Nên những năm tiếp theo, tôi vẫn tiếp tục nộp thuế N2 và thủy lợi phí, qua tay ông Diệm (có các biên nhận do ông Diệm kí tên).

Thời gian trôi qua, đất đai được cải tạo tốt hơn nên giá trị đất dần dần gia tăng + được nhà nước xoá thuế nông nghiệp. Từ sau năm 1997, thấy tôi có nhiều đất thổ cư hơn, đồng thời trong cả 3 giấy đỏ (ông chủ tịch UBND huyện ngủ quên) không ghi rõ số đo bề ngang, nên ông Rong có cơ hội mở đường lấn chiếm trước. Có lần tôi đang lao động một mình ngoài ruộng, cha con ông Rong ỷ đông ỷ mạnh, vô cớ vác leng vác gậy… đánh đuổi tôi, kèm theo những lời đe dọa chửi thề mất văn hoá (rất may chưa xảy ra án mạng), nhằm có được thêm đất, trước khi giấy đỏ (cũ) hết thời hạn (2005). Từ sau năm 2000, có lẽ vì thấy đó đây, muốn có thêm tiền hay tài sản, người ta chỉ cần áp dụng luật rừng của bọn xã hội đen: “hai, ba… đánh một không chột cũng què”, nên cha con ông Diệm (đồng quan điểm với ông Rong) cũng “theo voi hít bã mía”.

Tháng 10 năm 2003, ngành địa chính thực hiện việc kiểm tra (đo) đất để gia hạn (đổi) giấy đỏ mới cho dân. Lúc này ông Rong tự nhận (không có trong giấy đỏ) bề ngang là 26m (phía trước) và 26,5m (phía sau). Hậu quả, tôi phản đối và “Đơn xin tìm lại sổ địa chính để biết chính xác số đo bề ngang từng thửa (số thửa 330, 331 và 332) trong 3 giấy đỏ” (do tôi kí đơn ngày 19/4/2004) được chuyển đến văn phòng UBND xã Thạnh Đông B.

Có một điều mà ai cũng thấy là, khi đo khảo sát tại chỗ, hai bên vừa đe dọa, vừa thích bề ngang chỗ nào chỉ điểm vào chỗ đó. Cuối cùng đã có số đo, tổng bề ngang phía trước là 113,5m và phía sau là 116,5m (dù có đo 100 lần). Để tìm lại chính xác số đo bề ngang từng thửa theo 3 giấy đỏ, ngày 10/9/2004, hội đồng hòa giải xã, ông Phạm Hồng Hùng, phó chủ tịch, (không hiểu vì sao) đã giải quyết theo kiểu “nửa chừng”, để rồi “phủi tay” (hòa giải không thành) đùn đẩy hồ sơ lên toà án Huyện Tân Hiệp.

Được ông Lê Quang Đãng, chánh án (sau khi xem xét tờ bản đồ số 7 và các chứng từ), đã hướng dẫn rất cụ thể, đồng thời yêu cầu tôi phải viết thêm lá đơn mới với nội dung : Khởi kiện ông Rong ra toà với lí do: Ông Rong lấn chiếm 177m2 (26+26,5 chia 2 X 150=3937 > 3760) trong giấy đỏ (8072m2) của tôi, và phải nộp án phí tạm ứng 440.000 đồng (một nửa của 177m2 X 5000đ/m2). Nhờ vậy mà hồ sơ mới hợp lệ và ngay lập tức, được ông Chánh án Lê Quang Đãng trực tiếp thụ lí.

Vậy trong tình huống (hiện trường) trên, ai đúng, ai sai, ai vi phạm pháp luật?

Xét cho cùng, có người đặt câu hỏi, kẻ nào đã rắc xương cho chó cắn nhau?

Chẳng lẽ dân tộc và tổ quốc VN (với hơn 4000 năm văn hiến) lại là một trại nuôi súc vật giống người?

Có người đầu bạc trả lời: “Thường dân, dân thường” là thằng dân, con dân… suốt đời phải bồi thường thiệt hại (trả nợ về tài sản và sinh mệnh), mà nguyên nhân là do nhóm nhỏ (lá bùa thẻ đảng) cầm quyền (vô tài thất đức, không chính danh của dân do dân) gây ra.

Nhận xét này có đúng với thực tế không? Và quí vị nghĩ sao, khi mà quyền đẻ ra tiền, tiền + độc đảng độc quyền => các lãnh chúa, bạo chúa (xài luật rừng) dễ như trở bàn tay?

2 – Trả lời… dẫn giải, cũng là sự thật hiển nhiên :



Tổng diện tích 3 thửa trong 3 giấy đỏ : (R) 3760m2 + (TN) 8072m2+ (D) 5419m2=17251m2. Đối chiếu (tỉ lệ) với tờ bản đồ số 7 (3 hình chữ nhật liền kề). Như vậy, trên giấy cũng như trên đất, ta xác định, 3 thửa này nằm trong một hình chữ nhật (hình thang) lớn. Trong đó, số đo 2 đáy (bề ngang) 113,5m và 116,5m (dù có đo 100 lần).

Suy ra, tổng diện tích cả 3 thửa trên đất là: (113,5m + 116,5m chia 2, nhân 150) = 17250m2 # 17251m2 (trên 3 giấy đỏ). Ta cũng có thể dùng phép tính cơ bản khác để chứng minh chiều dài giống nhau của 3 thửa đất : 17251 chia trung bình cộng hai đáy (113,5+116,5), bằng 150m. Con số 150m này được thể hiện trên tờ bản đồ số 7. Năm 1990, khi chứng nhận quyền sử dụng diện tích trong các giấy đỏ, cán bộ địa chính đã đo và tính (150m) từ sông kênh 10 đến kênh sau làng. Đã được 3 đương sự, bà con trong tổ 7, UBND xã, Phòng địa chính huyện, UBND huyện, ngay cả ông Đãng (chánh án) và 3 bản án trước cũng đã thừa nhận. Bờ kênh sau làng, còn được bà con gọi là “Bờ một trăm năm mươi”(đến nay, kênh sau làng đã được san lấp để tiện việc canh tác lúa, nhưng vẫn còn ranh giới).

Do đó, giữa 3 hộ đang tranh chấp theo diện tích giấy đỏ, sẽ không có đất thừa hoặc thiếu. Và dĩ nhiên, bề ngang thửa đất của ông Rong phải là 3760:150 =25,06m. Còn lại là thửa đất của ông TN + ông Diệm: (8072:150 + 5419:150). Như vậy, việc ông Rong (hôm nay) tự nhận bề ngang (26m +26,5m) là hoàn toàn mâu thuẫn và bất hợp lí. Vì năm 1990, khi cán bộ địa chính huyện đo đất để cấp giấy đỏ, ông Rong có mặt (tự thừa nhận tại tòa). Trong khi đất của ông TN ở giữa, lại có hình dạng, diện tích và vị trí không ảnh hưởng đến 3760m2 đất của ông Rong (Thêm: Ngày 14/2/1996, cả 3 hộ đã tái kí tên thừa nhận).

Thế nhưng không hiểu ma đưa lối, quỉ dẫn đường thế nào, mà các vị thẩm phán (ăn cơm dân, mặc áo đảng, núp sau ảnh Bác)… đã cố tình né tránh? Phải chăng vì muốn “ăn đất” nên các vị quan tòa (của đảng) đã “guậy đục thả câu” và họ đã nhũng nhiễu “thả câu” bằng cách nào?

3 – Nhà ảo thuật, diễn viên hài… hay tướng cướp làm quan?Quá trình giải quyết : Bóng ma tham nhũng lẩn trốn ở chỗ nào?

– Liếc nhìn qua 4 bản án… từ cái tiêu đề nhân danh “tổ quốc” nước CHXHCN VN, đến những chữ kí nghoằn nghoèo quanh co… đè lên cái vòng tròn mầu đỏ, có ngôi sao sáng chói đầy uy quyền, quí vị sẽ không thể nào tin được, đây lại là chữ kí của người lớn. Dẫn chứng :

– Ngày 19/11/2004, Toà án huyện và Phòng Địa Chính huyện Tân Hiệp đã tiến hành đo khảo sát tại chỗ cả 3 thửa đất. Vì cùng “hợp tác” lấn chiếm nên ông Rong và (các con) ông Diệm (không cần chứng cứ) vừa đe doạ, vừa thích bề ngang “đất hoang” chỗ nào, chỉ điểm vào chỗ đó. Cuối cùng đã có số đo bề ngang từng thửa như trong biên bản. Trong đó, tổng bề ngang cả 3 thửa, phía trước (giáp sông kênh 10) là 113,5m / phía sau (giáp kênh sau làng) là 116,5m (dù có đo 100 lần). Và hình dạng đất của ông TN không phải là hình chữ nhật như trong tờ bản đồ số 7, mà là hình lục giác (6 cạnh, có thêm phần lồi phía sau giáp ông Diệm), đúng như các chứng từ, đã được cả 3 đương sự kí tên thừa nhận ngày 14/2 năm 1996.

Ngày 19/1/2005 (bản án số 8/DSST), sự thật đã quá rõ ràng với các số đo, chứng từ có sẵn trong tay. Thế nhưng không hiểu vì sao ông Nguyễn Thành Tấn, phó chánh án (cùng với 2 hội thẩm là ông Trần Cảnh và ông Ngô Xuân Hùng), không những đã cố tình quên tỉ lệ hình dạng trên tờ bản đồ số 7, quên phép tính cơ bản để tìm bề ngang, mà còn muốn độc quyền khai thác tối đa kẽ hở giấy đỏ không ghi rõ bề ngang… bằng cách quên luôn cơ quan Nhà Nước cấp giấy đỏ và quản lí đất là UBND và Phòng ĐC huyện Tân Hiệp, để rồi tự đưa ra bản án (sơ thẩm lần 1) trái pháp luật. Đó là thu hồi 96m2 đất thổ cư trong giấy đỏ (8072m2) của ông TN “ban tặng” thêm vào giấy đỏ của ông Rong (3760+96= 3856m2), được ngụy trang ngụy biện bằng những nhận xét và lí giải tưởng tượng theo luật riêng. Hành vi phạm pháp này chứng tỏ ông Tấn, một lãnh chúa, không những đã chà đạp quyền làm người, quyền làm công dân (của ông TN), mà còn “ném” luật đất đai và điều lệ đảng vào sọt rác. Vì chỉ đất của chó, trâu, ngựa… (đứng tên), pháp luật (cũng như điều lệ đảng) mới không bảo vệ (đất hoang).

Thấy ông Rong được Toà sơ thẩm “ ban tặng” thêm 96m2 ngoài giấy đỏ, ông Diệm bên đối diện, với tư cách người làm chứng, bất ngờ biến thành nguyên đơn, và (ngày 23/1/2005), ông Diệm đã khởi kiện ông TN (từ chính quyền địa phương đến toà án), để đòi lại 1318m2, mà trước đây đã có cơ hội nằm gọn sẵn trong giấy đỏ của mình. Thế là “mối tình” tranh chấp đất “tay đôi” đã biến thành “tay ba”. Sau khi thụ lí hồ sơ vụ án “mối tình tay ba”, Toà phúc thẩm tỉnh Kiên Giang (ông Trương Ngọc Hồng) cũng bị bất ngờ như đi vào ngõ cụt (vì không thể phù phép đẻ ra 96m2 đất hoang ngoài 3 giấy đỏ), đành phải quay đầu trở lại, cụ thể là phải cầu cứu (có văn bản) đến sự can thiệp của Phòng Địa Chính huyện Tân Hiệp.

Ngày 5/9/2005, Phòng Địa Chính huyện Tân hiệp (ông Lê Quang Thành) đã kí giấy cho mời các đương sự có mặt tại Văn phòng UBND huyện. Sau đó, ông Thành đã trả lời rất chi tiết và cụ thể (xác định ông TN không phải là chó, trâu, ngựa… mà là người, một công dân, có giấy CMND, xem công văn số 10 TNMT ngày 14/9/2005, gởi Toà phúc thẩm) với nội dung: Yêu cầu ông Rong và ông Diệm trả lại đủ đất (hợp pháp) cho ông TN… tổng cộng 9392m2, gồm trong giấy đỏ 8072m2 và 1318m2 (trên), phù hợp với các giấy đỏ, tờ bản đồ số 7, các chứng từ gốc mua đất (trước 1990) và các chứng từ khác mà chính ông Rong và ông Diệm đã từng thừa nhận nhiều lần. Dĩ nhiên, không ảnh hưởng đến 3760m2 đất của ông Rong, rất hợp tình hợp lí (tâm phục, khẩu phục).

Đến ngày 13/10/2005 (bản án số 246 DSPT), mặc dù có mặt cả 3 đương sự và trong tay có sẵn các chứng từ chứng minh về 9390m2 của ông TN, nhất là “công văn trả lời” hợp pháp của Phòng Địa Chính huyện. Thế nhưng không hiểu vì sao, Toà phúc thẩm Kiên Giang (ông Trương Ngọc Hồng chủ toạ, ngồi hai bên là bà Phạm Thị Hoa và bà Hứa Thanh Lan) đã không đưa ra phán quyết “dứt điểm”, mà lại huỷ án sơ thẩm, đá quả bóng “mối tình tay ba” về Toà án huyện Tân Hiệp xét sử lại.

Nhận lại hồ sơ quả bóng “tay ba”, Chánh án Lê Quang Đãng (dễ như trở bàn tay), sẵn sàng có ngay vị thẩm phán mới, tiếp tục “ăn thêm đất”. Mặc dù trên tay đã có biên bản khảo sát tại chỗ (19/11/2004) và công văn trả lời (hợp pháp) của Phòng Địa Chính huyện. Thế nhưng không hiểu vì sao (ngày 27/6/2006), ông quan huyện Nông Đình Đoài lại tiến hành đo khảo sát lần thứ hai (vô cùng lãng phí). Lần này, 2 bên (cũng như lần trước, không cần chứng cứ) thích bề ngang “đất hoang” chỗ nào, chỉ điểm vào chỗ đó (khác với vị trí biên bản khảo sát cũ… 19/11/2004). Nhưng hình lồi lục giác đất của ông TN và số đo tổng bề ngang (dù có đo 100 lần) vẫn không đổi.

Ngày 15/8/2006 (bản án 36/DSST), thật là tức cười khi mà ông Nông Đình Đoài (cùng với 2 đồng chí “cận vệ” là ông Nguyễn Ngọc Chúc và ông Nguyễn Tấn Nguyên), đã không đối chiếu sơ đồ khảo sát mới (27/6/2006) với các vị trí, số đo của các chứng từ có sẵn trong tay (nhất là tờ bản đồ số 7), mà lại đưa ra bản án (sơ thẩm lần 2) trái pháp luật. Đó là lấy ngay cái biên bản khảo sát cũ (19/11/2004, cách đó gần 2 năm) làm đáp số của vụ án, được ngụy trang ngụy biện bằng những nhận xét và lí giải mơ hồ đầy mâu thuẫn tưởng tượng theo luật rừng. Theo đó, lãnh chúa Đoài và đồng bọn đã thu hồi 155m2, trong giấy đỏ (8072-155) của ông TN, “ban tặng” thêm vào giấy đỏ của ông Rong (3760+155=3915m2). Và ngay từ ban đầu, ông Diệm thừa biết mình có cơ hội “theo voi hít bã mía” nhờ vào công “khai phá mở đường” của ông Rong. Nên khi đo khảo sát tại chỗ, ông Diệm chỉ đâu, phải được đấy, đã lấy lại được 214m2 (như ý lần 1) trong 1318m2 trên.

Vậy công văn trả lời hợp pháp (trước đây) của Phòng địa chính huyện đâu rồi?

Tất nhiên nó phải âm thầm chui vào sọt rác, sau khi lướt qua bàn tay đểu của lãnh chúa Nông Đình Đoài.

Nói chính xác hơn, lãnh chúa Đoài và đồng bọn, đã cướp 369m2 = (155+214) “đất hoang” của “con chó, trâu, ngựa” (bí danh… ông TN) bán cho 2 bên, mỗi người một ít. Và ông TN chỉ còn lại 9021m2 = (9390m2 – 369m2).

Càng kháng cáo, các quan tòa như những con đỉa đói, càng “ăn thêm đất” rất táo bạo, nên ông TN, không những đã chống án, mà còn gởi đơn tố cáo (về hành vi tiêu cực tham nhũng), đến nhiều cơ quan tổ chức của đảng. Sau đó, theo giấy mời, có chữ kí của ông Trương Thái Hiền (chánh án tòa án tỉnh KG), ông TN đã có mặt tại Toà án tỉnh, đã trình bày và kí vào biên bản với nội dung : Trước đây ông TN không tố cáo các cán bộ toà án tỉnh, và sở dĩ đơn tố cáo đã gởi đến nhiều nơi, vì không biết ai là người đẻ ra các lãnh chúa tại tòa án huyện Tân Hiệp (bí thư, chủ tịch hay quan tòa cấp trên).

Trải qua một thời gian dài, hồ sơ ngủ yên trong tủ của Toà phúc thẩm Kiên Giang, nên ông TN đã viết đơn, yêu cầu Tỉnh uỷ, Đoàn Đại Biểu Quốc Hội và HĐND tỉnh Kiên Giang nhắc nhở. Có lẽ nhờ đó, mà hồ sơ “mối tình… tay ba” mới “thức dậy”. Tính đến thời điểm này, bất cứ ai là thẩm phán, cũng biết cách giải quyết (khách quan, tâm phục, khẩu phục) và luật đất đai được áp dụng. Thế nhưng lại xuất hiện thêm một lãnh chúa đàn anh. Đó là, ngày 26/1/2007, ông quan lớn (cấp tỉnh) tên Nguyễn Ngọc Hoàn, lại tiếp tục“giả mù sa mưa” tiến hành đo khảo sát lần thứ ba (vô cùng thừa). Lần này, hai bên (cũng như lần trước) vừa đe dọa, vừa thích bề ngang “đất hoang” chỗ nào, chỉ điểm vào chỗ đó (không cần chứng cứ). Theo biên bản mới này thì số đo bề ngang từng thửa có thay đổi… bên này lớn ra, bên kia phải nhỏ lại, khác với vị trí của biên bản khảo sát cũ (19/11/2004). Trong khi hình lồi lục giác đất của ông TN và số đo tổng bề ngang (dù có đo 100 lần) vẫn không đổi (113,5m và 116,5m).

Bảy tháng sau, với những chứng từ dầy cộm trên bàn, giống như “bức tường” sự thật, được bảo vệ bằng “hàng rào” luật đất đai, đang hiện ra trước mắt. Thế nhưng bạo chúa Hoàn và đồng bọn chỉ coi đó là “chuyện nhỏ”. Trong khi “chuyện lớn” là phải làm thế nào, quyền đẻ ra tiền nhiều nhất (dù có phải đập tường hay phá rào). Vì ngay tại tòa án (luật là tao, tao là luật), vừa cướp vừa bán nhanh gọn tài sản phi pháp cho khách hàng (tội phạm), vừa tha bổng tội phạm (khách hàng), bao giờ cũng đem lại nhiều lợi nhuận nhất để ăn chia (sau 2 bản án sơ thẩm, ông Rong và ông Diệm, chỉ nộp đơn kháng án, sau khi đã được toà án báo tin là… ông TN đã có đơn kháng án). Và cơ hội, một mũi tên, bắn trúng 3 mục tiêu đã đến. Cụ thể là, bản án phúc thẩm đầy quyền lực này, không những sẽ phải có đáp số y án (bao che hai bên, 2 mục tiêu) mà vẫn không đi vào dấu chân cũ của bản án sơ thẩm (đã bị hụt hẫng theo luật rừng), đồng thời vẫn còn có khả năng hỗ trợ đàn em (hạ cánh an toàn, mục tiêu thứ 3). Vì lời giải và đáp số của bản án “phi thường” này, những kẻ có hành vi phạm pháp, nhất là các lãnh chúa đàn em tại toà án huyện (với cái bụng to hơn), hiện đang rất cần để gỡ rối (sẽ phải ói ra, trả lại tiền hối lộ).

Ngày 20/8/2007, kế hoạch đưa hối lộ của ông Rong (mua tướng cướp xa, bán láng giềng gần) đã được thực hiện. Đó là ông Hoàn, chủ tọa, có biệt tài “giả mù sa mưa”, đã không đối chiếu biên bản khảo sát mới, với các vị trí số đo của các chứng từ (nhất là tờ bản đồ số 7) có sẵn trong tay. Mà lại tự chọn những con số chiều dài giả định bất định (nhỏ hơn 150m) trong biên bản khảo sát mới (137,6m ; 138,3m ; 139,8m… ). Sau khi đã tìm ra những diện tích giả định (bất định mới) tương ứng nhỏ hơn (3612m2, 8481m2, 4013m2), ông lại (giả vờ) so sánh kiểu râu ông cắm cằm bà, lấy cái sai sửa cái sai, mù dắt mù. Mặc dù biết rõ, đã bị lạc đường, rơi xuống hố (tất cả đều thiếu), nhưng ông Hoàn vẫn cố tình lí giải thiếu thừa như một trò hề. Rồi bất ngờ, ông quay trở lại, chụp lấy cái biên bản khảo sát mới (26/1/2007), vừa làm cái mặt nạ hình quái vật (lừa dân dối đảng), vừa làm đáp số của vụ án.

Nói rõ hơn, ông Hoàn đã “ngầm” thu hồi 177m2 trong giấy đỏ của ông TN, giấu vào giấy đỏ của ông Rong (26+26.5 chia 2 nhân 150) = 3937m2 = (3760m2+177m2), được ngụy trang ngụy biện là “ông Rong còn thiếu 148m2, nên không lấn chiếm” (26+26,5 chia 2 nhân 137,6 = 3612m2; 3760 – 3612 = 148m2). Tương tự, ông Diệm, “theo voi hít bã mía”, cũng lấy lại được 194m2 (như ý lần 2) trong 1318m2 trên.

Vậy công văn trả lời hợp pháp (trước đây) của Phòng Địa Chính huyện đâu rồi?

Tất nhiên nó phải âm thầm chui vào sọt rác theo đường mòn của các lãnh chúa đàn em.

Tóm lại, lời giải ngụy trang ngụy biện và đáp số giả định (bất định mới) trong bản án phúc thẩm (3612m2…), tuy nhỏ hơn và có vẻ khác biệt với bản án sơ thẩm (3915m2…), nhưng có chung một giáo án là: Đã hợp đồng bán rồi, phải cướp bằng mọi giá để giao hàng. Đó là khi đo khảo sát tại chỗ, hai bên chỉ bề ngang “đất hoang chỗ nào, liền được các lãnh chúa bạo chúa (không cần chứng cứ) “ban tặng” thêm cho chỗ đấy (dù 2 lần chỉ điểm có khác nhau). Và cái bản án mặt nạ quái thai này đã có hiệu lực pháp luật, sau 4 năm dài thụ án. Nói đến đây, có lẽ quí vị cũng đã thấy được sức mạnh phi thường của trò hề đoàn kết tham nhũng (cướp ngày là quan) trong cơ chế độc đảng.

Hỏi: Vậy các vị quan tòa căn cứ vào điều nào, khoản nào, luật nào, để đưa ra bản án này?

Trả lời: Họ căn cứ vào điều đờ, khoản lờ, luật rờ… tiền của bọn xã hội đen.

Điều đờ (đểu) : Nếu bị cáo có hành vi chiếm đoạt (cướp lần 1) tài sản (đất) kiểu băng đảng xã hội đen. Khoản lờ (lừa) : Để né tránh công lí và chối bỏ sự thật, quan toà không những có quyền dựng hiện trường giả (làm đạo diễn), mà còn có quyền ngụy trang ngụy biện (làm ảo thuật) “râu ông cắm cằm bà” (cướp lại lần 2), rồi bán nhanh gọn tài sản phi pháp đó. Quan tòa cũng có quyền làm láo báo cáo hay (lừa dân dối đảng). Luật rờ (rừng) : (Nghị quyết hành động của những tên cướp) Hai, ba… đánh một không chột cũng què, sống chết mặc bay, tiền tao bỏ túi. Xúi nhân dân tiếp tục mâu thuẫn, tranh giành, đâm chém lẫn nhau, chọi người (trâu), đá người (gà) càng hay, vừa là một trò vui chơi giải trí, vừa có thêm cơ hội xét xử làm giầu (quyền đẻ ra tiền). Tóm lại, cần quên hiến pháp pháp luật, nhưng phải nhớ lợi dụng tối đa mọi kẽ hở. Có tiền mua tiên cũng được, có tiền kết bè kết đảng, có tiền “quang vinh muôn năm”.

Bằng chứng là, để đánh hỏa mù, nhằm lấp liếm cho hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp (cướp), bạo chúa Hoàn và đồng bọn đã không dám đưa ra điều nào khoản nào trong luật đất đai được áp dụng trên hiện trường giả, mà họ đã tự đẻ ra, rồi lại đem con bỏ chợ (thiếu thừa sống chết mặc bay), như bản án phúc thẩm (số 252/ DSPT) này (vi phạm luật tố tụng dân sự).

Cũng có thể kết luận, bản án phúc thẩm (vi hiến, trái pháp luật) này, rất giống với cái quyết định cưỡng chế thu hồi đất (khai hoang lấn biển) của anh em ông Đoàn Văn Vươn (5/1/2012) tại huyện Tiên Lãng TP Hải Phòng, chỉ khác nhau là, đất của ông Vươn trị giá bạc tỉ, còn 371m2 đất thổ cư của ông TN (mua bằng mồ hôi và nước mắt) trị giá bạc triệu (khoảng 130 triệu đồng).

Hỏi: Vậy 371m2 đất, được các đồng chí đồng rận ngụy trang ngụy biện đặt lên “bàn nhậu”(dạ tiệc quỉ), rồi lại xoay vòng chúi đầu xuống“ăn”, liệu có “tiêu hóa” được không, hay cái tay đểu, cái chân cụt, con mắt mù, cái bụng tham… bị “mìn, súnghoa cải nổ… phải đưa đi “cấp cứu”?

Trả lời: Tôi chỉ biết chắc một điều: Cái bản chất (văn hóa đảng) vừa gian vừa ác trong cải cách ruộng đất (đấu tố giết hơn 170 ngàn đồng bào ưu tú là: Trí, phú, địa, hào… tại miền Bắc, vào thập niên 1950), đến nay, không những không hề thay đổi, mà còn đẻ thêm hai đặc tính mất dậy, là đểu hèn (ác với dân, hèn với giặc). Đồng thời những bàn tay… gian ác đểu hèn này, không những đã công khai xé bỏ các văn bản hiến pháp luật pháp, có chữ kí của Chủ Tịch Nước (đồ bỏ) và Quốc Hội (đồ thừa), mà còn có khả năng bao che tự vệ, và đơn tố cáo (chở) bóng ma, đàng sau những con rối, đã bị nhận chìm xuồng. Nói đến đây, tôi nhớ đến lời CT Hồ chí Minh: “Tham nhũng là trộm cướp” và câu ca dao thời phong kiến “Ai ơi hãy nhớ điều này. Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”.

Theo quí vị, đây là: Nhà ảo thuật ăn đất đại tài, danh hài xuất sắc, bọn cướp làm quan, hay một băng đảng chỉ biết đâm thuê chém mướn?

Nếu so sánh bọn cướp làm quan với bọn cướp không làm quan, thì bọn cướp nào gian ác hơn, bọn cướp nào nguy hiểm cho xã hội hơn, bọn cướp nào xứng đáng vào nhà tù hơn?

Nhân danh tổ quốc, hành xử theo kiểu băng đảng xã hội đen (luật là tao, tao là luật, sống chết mặc bay, tiền tao bỏ túi), mà dám mở miệng rêu rao dạy đời: “Xây dựng nếp sống văn hóa ở khu dân cư, giữ gìn kỉ cương phép nước, sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật, bảo vệ an ninh trật tự cho dân, thực hiện mục tiêu…dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh, tất cả vì hạnh phúc của nhân dân, tích cực phòng chống và tố giác tội phạm, xét xử đúng người đúng tội vv và vv”. Tìm trong tự điển VN, quí vị thấy bọn cướp nào, thích hợp với cụm từ “quỉ nhập tràng” hơn?

Qua những thành tích phi thường về 4 bản án luật rừng này, liệu hội đồng thi đua khen thưởng của đảng, có cấp giấy khen bằng khen cho những cá nhân và tập thể có liên quan, vì họ đã đạt thành tích xuất sắc trong việc xây dựng và bảo vệ nhà nước Xã Hội Cướp Ngày Việt Nam không?

Theo điều 53 HP và theo lời dạy của Bác Hồ: “Dân chủ là để cho dân nói”. Nếu còn gọi những vị quan tòa này là đồng chí đồng rận, tôi đề nghị 4 ông: Sang Trọng Hùng Dũng, hãy tặng thưởng danh hiệu “nghệ sĩ ưu tú” cho những danh hài quan tòa này, đồng thời cử họ đi tham dự các cuộc thi diễn viên hài quốc tế. Chắc chắn, họ sẽ đem về cho dân tộc VN nhiều huy chương “Vàng” Xuống Hàng Chó Ngựa hơn bất cứ ai. (Xem internet, gõ: Trại súc vật của George Orwell. gõ: Đi tìm thần công lí, người đi tìm công lí, dân làm báo. Và gõ: Lê Vinh – Nhân nào có Quyền ở Việt Nam? Dân luận.

Dẫn chứng thêm: (Nhờ công nghệ thông tin bùng nổ).

Ông Gorbachev, Tổng Bí Thư đảng CS Liên Xô, trước khi tự giải thể đảng CS đã tâm sự: “Tôi đã bỏ ra hơn nửa cuộc đời đấu tranh cho lý tưởng CS, nhưng hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng, CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá”. Thủ tướng Đức, bà Angela Merkel (cựu cán bộ CS) nói: “Cộng sản làm cho người dân trở thành gian dối”. Tổng thống Nga ông Putin (một cán bộ công an cao cấp của đảng CS Liên Xô) sau khi giác ngộ, cũng nói: “Nghe theo CS là không có cái đầu, làm theo CS là không có trái tim”. Một vị tổng thống nổi tiếng của Mỹ, cách đây hơn 200 năm (thế kỉ 18), gọi những người cầm quyền trong cơ chế độc đảng là cái thứ gì, khi ông phát biểu:Nếu người dân không có quyền tự do hoạt động chính trị (độc đảng độc tài, một mình một chợ), thì Nhà Cầm Quyền (UBND, toà án, viện KS, công an, đội thi hành án…) chính là những con thú (uống máu ăn thịt người)”. Và nhà văn hào Pháp Victo Hugo (1801-1885, lúc Bác Hồ chưa mở mắt chào đời) đã từng tuyên bố: “Chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ của một vài người, nhưng là cơn ác mộng của mọi người”.

Hình như tất cả những sự thật trên, rất phù hợp với câu nói thứ hai về CS, của một Lãnh Tụ Phật Giáo Tây Tạng (cách đây gần 70 năm), Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma: “Cộng sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực (luật rừng), chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa… của nhân loại”? Tân Hiệp ngày 25/12/2014, dân làm báo, Nguyễn Cao Thiên, ĐT : 0773834569.

4 – Bất công, phản khoa học, phi nhân tính… trong cơ chế độc đảng (góp ý sửa đổi hiến pháp 1992).

Chẳng lẽ những hành động không bình thường trên… lại không phải là quan liêu, cửa quyền, áp bức bóc lột? Và những bản án quái thai, nhân danh nước CHXHCN VN đã kí này, có được sưu tầm để được ghi vào sách (lịch sử) : Việt nam vẻ đểu tiềm ẩn / Những chuyện lạ VN / Những kỉ lục Việt Nam và Thế Giới (về nhiều lãnh vực của đời sống xã hội) không?

Là một dân oan, trải qua 10 năm khiếu nại tố cáo, tôi khám phá ra rằng: Cơ chế độc đảng chính là thủ phạm, đẻ ra và bảo kê tội ác tham nhũng. Nói cách khác, đảng CS đã hoàn toàn bất lực trước tham nhũng. Bởi thế, những giá trị văn hóa đạo đức truyền thống của dân tộc bị đảo lộn, nhân phẩm nhân quyền trong xã hội VN bị chà đạp, và nước CH XHCN Việt Nam không có nhà nước dân chủ pháp quyền pháp trị (thượng tôn pháp luật). Điều này vô cùng nguy hiểm cho quốc gia dân tộc.

Trên đây, tôi chỉ nói đến những sai phạm cốt lõi “bút sa gà chết” thể hiện trong 4 bản án. Trong hồ sơ và diễn biến phiên xử, còn nhiều mâu thuẫn trớ trêu bỉ ổi bi hài khác (không tiện kể ra). Tuy nhiên, tôi, tác giả của cáo trạng này, (tiếp tục) yêu cầu ông Nguyễn Ngọc Hoàn và hai đồng chí quan “cận vệ” (bà Trương Hồng Sương và ông Đường Văn Tấn) tại toà án tỉnh Kiên Giang, người kí bản án số 252/ DSPT ngày 20/8/2007, phản tố… theo hiến pháp và luật pháp.

Kính thưa quí vị, có một lời nhắn nhủ tâm tình tha thiết, được vang vọng ra từ một bài ca khá phổ biến “Tình Cha”, đã đi vào lòng người như những khuôn vàng thước ngọc. Trong đó có đoạn: “Này con yêu dấu ơi! Hãy nhớ lời cha sống cho nên người, thì con ơi chớ bao giờ dối gian”. Và ai cũng biết, gian dối (vu khống) lừa đảo (chuyện cảnh giác trên TV) thường hay xảy ra ở đầu đường xó chợ. Nhưng ở đây, tại tòa án, các quan tòa CS đã biết dùng sự gian dối (vu khống) lừa đảo như một thủ thuật để làm giầu. Thật vậy, sau khi vụ cướp (ngày) bị nhận chìm xuồng tại tòa án Phúc Thẩm Kiên Giang, đơn khiếu nại tố cáo của nạn nhân đã bị trôi dạt vào “vùng cấm địa” là tòa án tối cao và viện kiểm sát tối cao tại Thủ Đô Hà nội (qua đường bưu điện). Thằng chủ dân oan chỉ còn biết, bác thang lên hỏi ông Trời qua bài thơ “Nhân quyền bị đánh cắp”.

Vụ án này chỉ là một điển hình mà hiện trường đơn giản cố định. Nếu gặp vụ án khác mà hiện trường phức tạp, với những âm mưu “ăn chia” của kẻ gian ác, thì ai dám chắc người dân lương thiện sẽ không bị áp bức bóc lột? Mới đây (báo Tuổi trẻ, 28/11/2006), một Đại Biểu Quốc Hội: “Nhiều Thẩm phán cố tình đạp lên pháp luật mà đi”. Còn ở đây, không những họ đã chà đạp (phản động), mà còn bán rẻ cả lương tâm, bôi nhọ danh dự bản thân, danh dự nghành, danh dự đảng, danh dự chính quyền (nhà nước), và danh dự quốc gia dân tộc (súc vật hóa). Đúng như lời Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt: “Nhục… bị soi mói… khi cầm cái vi-sa (hộ chiếu) của Việt Nam”.

Trong khi ông TN và rất nhiều “thằng chủ dân oan” khác, từ bắc xuống nam, có cả ông Đoàn văn Vươn tại huyện Tiên Lãng TP Hải Phòng (con kiến đi kiện củ khoai), tiếp tục lang thang, sống nhục chết nhục, gõ cửa nhiều cơ quan khác của đảng CS. Nhưng chỉ nhận được những thái độ, vừa vô trách nhiệm, vừa đàn áp “phủi tay” đuổi về:

Mặckệnó, những thằng chủ (dân oan) đã được các đồng chí đảng khối đảng cục (mẹ của đảng viên) rải rác trên toàn quốc, xác định, không phải là người (trâu, ngựa, vượn… giống người), nên không cần được hiến pháp, pháp luật bảo vệ.

Kìa! Hãy mở to mắt ra mà nhìn những băng rôn khẩu hiệu: Đảng là đạo đức, Đảng là văn minh, Đảng… quang vinh muôn năm. Quang vinh nhất hành tinh, hơn cả Trời, Phật, Chúa, Thần, Thánh. Theo văn hóa đảng, tôn giáo là thuốc phiện mê dân, cần phải “âm thầm” loại trừ. Đã từng ngụy biện là đạo đức là công bằng là văn minh tiến bộ vì dân vì nước… để tịch thu (cướp) các cơ sở hoạt động hướng thiện, đất đai, tài sản… của các tôn giáo. Đã từng “Mừng đảng (trước), mừng (Trời) xuân (sau), mừng đất nước đổi mới” (trò đùa đổi cũ). Đã từng đoàn kết với Tầu Cộng, làm chấn động địa cầu (ĐBP). Đã từng làm long trời lở đất, nhất đội nhì Trời, thằng Trời đứng sang một bên, để cho cộng sản đứng lên làm Trời. Trí, phú, địa, hào… đã từng bị đào tận gốc tróc tận rễ (CCRĐ, VNGP, XLCĐ, CTCTN…). Đã từng (đoàn kết với Tầu Cộng) chống Mỹ Mỹ cút, phá tan bè lũ bán nước, Ngụy nhào.

Tài giỏi quang vinh như thế, nên các đồng chí đảng khối đảng cục (mẹ của đảng viên) rất xứng đáng là những vua không ngai (quang vinh muôn năm = vạn tuế, vạn vạn tuế). Và tập đoàn các vua không ngai này có quyền sống và làm việc như các lãnh chúa bạo chúa thời trung cổ.

Nếu có thằng chủ (dân oan) nào (căn cứ vào HPPL) tố cáo các đồng chí lãnh chúa tội phạm, thì nhờ độc quyền thông tin (bóp méo sự thật), cộng với sức mạnh vô song của đồng tiền bất chính (có tiền mua tiên cũng được). Đồng thời nhờ các chú công an, chỉ biết “còn đảng còn tiền còn mình”, nên các đồng chí lãnh chúa bạo chúa tội phạm, có dư khả năng nhận chìm tất cả.

Ngoài ra, những thằng chủ (dân oan) cũng phải biết thêm rằng, theo lời Bác Hồ: “Đảng ta là đảng cầm quyền” tức là đảng quyền đảng trị, chứ không phải pháp quyền pháp trị. Bởi thế, đừng lải nhải hiến pháp pháp luật vô ích. Vì những văn bản đó là sản phẩm của nhóm đảng cầm quyền (đẻ ra), nên các đồng chí đảng khối đảng cục (rải rác trên toàn quốc) có quyền xài hay vứt bỏ (bắn tỉa làm giầu) tuỳ thích, đó là lẽ đương nhiên (luật là tao, tao là luật). Bởi vậy lúc này, đồng chí… Đoài (tại tòa án Tân Hiệp) bảo ông Rong là người mới được là người. Đồng chí… Hoàn (tại tòa án Kiên Giang) phán quyết bà TN là trâu là ngựa, thì phải nhận mình là trâu là ngựa. Vì nhà tù nào cũng cần nhiều trâu ngựa (giống người), cơ hội quyền đẻ ra tiền. Và chẳng ai dại gì, đang ở trong nhà tù lớn, lại chui vào nhà tù nhỏ. Có mà chạy đường trời! Tốt nhất hãy về “âm thầm” học tập và làm theo tấm gương đạo đức loài chó, loài trâu, loài ngựa… trong trại nuôi súc vật giống người XHCN Việt Nam này đi!

Bà Lê Hiền Đức, hơn 50 tuổi đảng, nơi chia sẻ những hồ sơ dân oan, cũng đã phát biểu tại Hà Nội: “Nông dân khổ lắm, xã đốt nhà, huyện cướp đất, tỉnh bao che, trung ương thì đùn đẩy”.

Thật vậy, “Đồng chí là đồng loã với tội ác”, đó cũng là “định nghĩa” thông báo trả lời (ngày 30/7/2010) của ông Phạm Thanh Bình (một đảng cục tại tòa án tối cao, đàn anh của đảng viên tướng cướp cấp tỉnh Nguyễn Ngọc Hoàn), sau gần 3 năm nhận được đơn khiếu nại tố cáo (kể tội đàn em) theo thủ tục giám đốc thẩm. Với định nghĩa này, có lẽ ai cũng thấy quen quen, vì nó chứng minh một chân lí: Không bao giờ có một (đại ca) tướng cướp trong một băng đảng cướp, lại kể ra cái tội ác (trộm cướp) của đám đàn em cho công chúng biết, trừ thằng điên. Và còn nhiều lí do động lực khác nữa. Trong khi xem TiVi, lúc nào cũng thấy Tổng bí thư… khua môi múa mép: Mục đích của ông (đảng), không phải là cướp đêm cướp ngày, mà là “xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN, dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, bảo vệ tự do độc lập, chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, tôn trọng nhân phẩm, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của công dân, sống và làm việc theo Hiến Pháp và Pháp Luật”. Hình như ông Tổng Bí này đang hoang tưởng, hay… một là bất lực, hai là nói một đường, làm một nẻo?

Mặt khác, cái gọi là “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lí, nhân dân làm chủ” đang diễn ra với quốc nạn cướp đêm cướp ngày. Tôi thường tự hỏi, liệu cái khẩu hiệu “êm tai” này, có gì tráo trở mờ ám? Vì nếu các vị quan tòa này là đảng khối đảng cục đảng viên, thì vào ngày “lén lút” kết nạp đảng, họ thề hứa là sẽ trung thành với hiến pháp luật pháp hay trung thành với đảng? Nếu họ thề hứa trung thành với đảng, thì đảng trưởng (tại chỗ đó) là ai, tên gì? Liệu ông (bà) đảng trưởng đó (bí thư, phó bí thư hay chủ tịch), có bị liên đới trách nhiệm, như tướng cướp với đàn em của hắn không?

Hay là cũng giống như từ 1945 đến nay (đã từng xảy ra những sai phạm nghiêm trọng, nhân chứng vật chứng, đụng đâu thấy đó), nhưng tôi chưa nghe chưa thấy một ông (bà) tổng bí thư nào, phải đứng trước vành móng ngựa, nghe luật sư kể tội (chuyện lạ)? Có khi nào, những sai phạm nghiêm trọng đó, chỉ là cuộc thí nghiệm, sở thích nhỏ như những trò chơi, trò đùa… của các ông (bà) lãnh chúa bạo chúa Tổng Bí Thư không? Đồng thời đã trải qua nhiều đời Bí Thư Tổng BT, nhưng tôi cũng chưa nghe chưa thấy một ông (bà) BT TBT nào cầm quyền (lãnh đạo), công khai thề trung thành với hiến pháp và luật pháp. Vậy những ông (bà) BT TBT đó, dựa vào văn bản (tiêu chuẩn) nào, để chỉ đạo (phân công, kiểm tra, giám sát, nhất là xử lí) các quan chức nhà nước khi họ phạm pháp? Trong khi quyền đẻ ra tiền và các quan chức trong hệ thống nhà nước (chính quyền), đều do nhóm (nhỏ) đảng khối đảng cục (mẹ của đảng viên) đẻ ra (phân công). Hình như nó rất giống với phong cách tổ chức kín của một băng đảng mafia (xã hội đen), và người dân (những thằng chủ, trên 96%) chỉ là những động vật công cụ vô tri vô giác như chú chó cô mèo chị trâu anh ngựa… không hơn không kém?

Trong khi “đại biểu quốc hội”“hội đồng nhân dân” cũng đã từng tiếp cận hồ sơ khiếu nại tố cáo của vụ việc này. Nhưng họ đã né tránh (bất lực) trong “quang vinh muôn năm”. Tôi đoán, có lẽ họ cũng là người của nhóm đảng. Ông Hồ Ngọc Nhuận (Phó chủ tịch UB MTTQ TP HCM, Ủy viên TƯ MTTQ VN), Ông Mai Thái Lĩnh (PCT HĐND TP Đà Lạt), Giáo Sư Tương Lai… đã công khai xác nhận: “Quốc hội này là của đảng chứ đâu phải của dân”. Nếu quả đúng như vậy thì bầu cử độc đảng, chỉ là trò ảo thuật “đánh tráo khái niệm, ném đá giấu tay”. Họ, những đại biểu “hàng nhái, hàng giả”, không thể bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của công dân được. Suy ra, họ cũng không thể bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của quốc gia dân tộc được (bằng chứng là VN chúng ta hiện đang mất đất, mất đảo, mất biển, mất cá… mất tiền, mất 45% tổng thu nhập quốc dân GDP). Như vậy, cái gọi là “đảng chọn, đảng cử, dân bầu” trong cơ chế độc đảng, không những thừa, mà còn vi phạm luật phòng chống lãng phí và bộ luật hình sự (thiếu trách nhiệm, đánh lừa gây hậu quả nghiêm trọng).

Trước đây, tôi cũng như quí vị, nghe theo lời “quảng cáo”. Điều 2 HP “Nhà nước CHXHCN VN… là nhà nước của nhân dân do nhân dân vì nhân dân”. Nhưng từ khi xuất hiện “Nhà ảo thuật ăn đất đại tài”, tôi theo chủ nghĩa xét lại, xé bỏ thẻ cử tri (không đi bầu… 22/5/2011), động viên vợ tôi (đảng viên) công khai đốt thẻ đảng, vì e rằng, đã ăn phải quả lừa lịch sử.

Quả lừa lịch sử đó là, từ xưa tới nay, bất cứ quốc gia nào cũng vậy, dù không có đảng phái (phe nhóm) cũng chỉ có một nhà nước (chính quyền), dù có nhiều đảng phái (phe nhóm) cũng chỉ có một nhà nước (chính quyền). Điều này chứng minh một chân lí: Nhà nước (chính quyền) là chính. Đảng phái (phe nhóm) là phụ (có cũng được, không có cũng được).

Vậy mà đảng CS đã từng sát hại (thủ tiêu) các đảng phái (phe nhóm) đối lập, để dễ bề, vừa đồng hóa lẫn lộn giữa đảng phái với nhà nước (chính quyền), vừa có cơ hội độc quyền độc tài (một mình một chợ), tha hồ làm mưa làm gió (lũng đoạn hệ thống nhà nước). Thật vậy, từ khi có đảng CS, bất cứ ai lên tiếng (nói) chống cái sai cái ác của đảng CS, liền bị chụp mũ (suy diễn) là chống phá (ảnh hưởng, nhằm lật đổ) nhà nước VN (chính quyền nhân dân). Mà chống phá nhà nước VN (chính quyền nhân dân), đồng nghĩa với việc đón rước nhà nước (chính quyền) đế quốc từ bên ngoài vào (thế lực thù địch nước ngoài). Đấy là tôi chưa nói đến tính không chính danh của nhóm cầm quyền, mà họ tự vỗ ngực là chính quyền nhân dân (nhà nước). Ai cũng biết, dân không bầu đảng, dân không cử đảng. Nếu đảng có đẻ ra bất cứ cái thứ gì (gian quyền, tà quyền, ngụy quyền, bù nhìn quyền, tay sai quyền, hay bạo chúa bạo quyền), thì cái đó… là của đảng do đảng, không thể nói là của dân do dân được (đây là một chân lí). Trong khi chúng tôi ngoài đảng lại đông hơn gấp bội (trên 96%).

Cái trò ảo thuật chơi chữ, đánh tráo khái niệm giữa các danh từ… đảng, đảng ta, quốc gia, nhà nước, chính quyền, nhân dân, cùng với các động từ, lãnh đạo, quản lí, làm chủ, đổi mới (đảng trước, nhà nước sau, đảng chính, nhà nước phụ) như trong câu “đảng và nhà nước, mừng đảng mừng xuân mừng đất nước đổi mới (trò đùa đổi cũ), đảng lãnh đạo, nhà nước (chính quyền) quản kí, nhân dân làm chủ, đảng ta là đảng cầm quyền, ngân sách nhà nước, ngân sách quốc gia vv và vv”, không những đã và đang đẩy nhân dân (rải rác cô thân cô thế, không điểm tựa như từng chiếc đũa) phải lao vào đống lửa (nội) chiến tranh (Xuống Hàng Chó Ngựa, sống oan chết uổng, sống nhục chết nhục), mà còn để lại những di chứng dị tật bất công lạc hậu (chế độ tư bản rừng rú, trâu chậm uống nước đục, Xuống Hố Cả Nút, Xấu Hổ Cả Nước) về mọi mặt như ngày hôm nay. Một lão thành cách mạng là Đại Tá Phạm Đình Trọng tại TP HCM, đã đặt tên cho ngày 30/4/1975 (đại thắng mùa xuân) là ngày gì, xin hãy xem internet gõ: Cần gọi đúng tên cuộc chiến này – Dân Làm Báo.

Trong khi ván cờ quân cờ chiến tranh bạo lực (chém giết nhau) giữa quốc gia và cộng sản đã xóa bỏ cách đây 39 năm. Những quân cờ tị nạn CS ở nước ngoài, đã tan rã và đã già. Họ đang là công dân của các nước sở tại, dĩ nhiên, họ phải tuân theo hiến pháp luật pháp của các nước sở tại đó. Họ chỉ có thể chống cộng sản, bằng cách biểu tình ôn hòa như mọi công dân khác, vì 2 lí do: Một là chống lại cái ý thức hệ sai lầm mà đảng CS đã cuồng tín tôn thờ, hôm nay đang (giả vờ) tôn thờ… nhưng lại tiếp tục áp đặt lên dân tộc VN. Chứ họ không chống lại dân tộc VN, họ không bán nước hại dân như đảng CS đã từng hát rêu rao “Giải phóng miền nam, chúng ta cùng quyết tiến bước, diệt đế quốc Mỹ phá tan bè lũ bán nước”. Hai là một phần nào đó, vừa để giải oan cho danh dự của chính họ, vừa muốn đưa những thông tin có thật đến với bà con trong nước, nhằm phục vụ cho mục đích chung là : VN độc lập, tự do, dân chủ và bảo vệ (tôn trọng) nhân quyền. Hiện nay, việc kết nghĩa kết tình xui gia cưới hỏi (quốc-cộng), cả trong lẫn ngoài nước, nhiều vô kể. Cô Phượng là con gái Thủ Tướng Dũng, lấy con trai của một cán bộ VNCH (một Việt kiều, định cư tại Mỹ). Nguyên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết gọi Việt kiều là khúc ruột ngàn dặm. Mỗi năm Việt kiều gởi về (biếu tặng) cho con dân VN 13 tỉ đôla, nhiều gấp 4 lần tiền xuất khẩu gạo của VN. Nhà cầm quyền CS chỉ cần in thêm tiền VN đồng (lạm phát), mua đôla rồi bỏ vào túi (quốc nạn tham nhũng)… làm giầu.

Ngoài ra, còn có một sự thật nữa cần chú ý, ván cờ hôm nay là một ván cờ mới với những quân cờ mới, quân cờ đòi “VN độc lập, tự do, dân chủ và bảo vệ (tôn trọng) nhân quyền” cho người dân trong nước (cũng là mục tiêu lớn của đảng CS). Do đó, bất cứ ai là người VN, dù trong hay ngoài đảng, đều là những quân cờ cùng chung một chiến tuyến. Ngạn ngữ Tây Phương có câu, hai cái đầu vẫn hơn một cái đầu.

Mới đây, TT Mỹ Ôbama, Nôbel hòa bình, nói với giới trí thức Miến Điện: “Biết tận dụng mẫu số chung trong những khác biệt (đa nguyên đa đảng) không phải là nhu nhược yếu kém, mà là phát huy sức mạnh của quốc gia dân tộc”.

Bởi thế, không có lí do gì, chính quyền (nhà nước) hôm nay, lại phải nghe theo bất cứ một đảng phái nào (cái chính lại phải nghe theo cái phụ, trong khi cái phụ là đảng CS, không những đã lỗi thời về lí thuyết cũng như thực hành, mà còn sai phạm nhiều tội ác), để rồi chính quyền (tự hóa thân thành tà quyền bù nhìn) phân biệt đối xử bằng cách (độc quyền phạm pháp, tiếp tục… ác với dân, hèn với giặc), đàn áp những người Việt Nam đấu tranh ôn hòa hợp tình hợp lí… cho mục đích chung.

Ta hãy nghe Tổng thống Nga, ông Putin (một cán bộ công an cao cấp của đảng CS Liên Xô), sau khi giác ngộ đã nói về những người cầm quyền trong chế độ CS: “Nghe theo CS là không có cái đầu, làm theo CS là không có trái tim”. Một vị tổng thống nổi tiếng của Mỹ, cách đây hơn 200 năm (thế kỉ 18), gọi những người cầm quyền trong cơ chế độc đảng là cái thứ gì, khi ông phát biểu:Nếu người dân không có quyền tự do hoạt động chính trị (độc đảng độc tài, một mình một chợ), thì Nhà Cầm Quyền (UBND, toà án, viện KS, công an, đội thi hành án…) chính là những con thú (uống máu ăn thịt người)”. Điều này cũng phù hợp với câu nói thứ hai về CS, của một Lãnh Tụ Phật Giáo Tây Tạng (cách đây gần 70 năm), Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma: “Cộng sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực (luật rừng), chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa… của nhân loại”.

Tóm lại, tất cả các chức danh “nhà nước” (chính quyền nhân dân) các cấp, đều rất không bình thường. Vì như một (nhóm) người (độc đảng) mà lại có nhiều cái mặt nạ để dễ bề biến hóa (lừa). Và các chức danh mặt nạ đó, đều do nhóm nhỏ (lá bùa thẻ đảng) cầm quyền (không chính danh của dân do dân) đẻ ra, được che chắn bởi cái đầu giả tạo lắc lư: “chính quyền, nhà nước”, với cái đuôi giả tạo khua ngang múa dọc: “nhân dân”. Như: Điều 79, 88, 258… BLHS, …nhằm chống phá “nhà nước”(chính quyền nhân dân), lật đổ (nhà nước) “chính quyền nhân dân, xâm phạm lợi ích của tổ chức nhà nước (chính quyền nhân dân). Và… uỷ ban nhân dân, hội đồng nhân dân, toà án nhân dân, viện kiểm sát nhân dân, công an… là …của nhân dân, hay của nhóm nhỏ (lá bùa thẻ đảng) độc quyền cầm quyền, tha hồ lạm quyền, đè đầu cưỡi cổ nhân dân?

Thấy và nói đến đây, tôi thường tự hỏi, liệu cái đảng CS ngoại lai quái thai này, có vi phạm điều 2 Hiến Pháp 1992 không?

Thật vậy, họ đã đánh hỏa mù, lấy mục tiêu… là những mỹ từ: Vì hạnh phúc của nhân dân, vì độc lập, vì tự do, vì ổn định an ninh chính trị… để ngụy trang ngụy biện cho phương tiện. Trong khi cái phương tiện lại là những thủ thuật gian (tráo bài ba lá, phản khoa học) với những hành động ác (như dã thú, phi nhân, phi nghĩa). Cũng giống như mục tiêu, để bắt chuột, ta dùng phương tiện (sai lầm) xăng, hành động (làm càn) đốt nhà (bắt bớ, sát hại nhiều người dân ưu tú lương thiện), mà vẫn không bắt được chuột. Nhưng nhờ độc quyền thông tin (một chiều, bóp méo sự thật, nửa ổ bánh mì là bánh mì, nhưng nửa sự thật không phải sự thật), cộng với sức mạnh vô song của đồng tiền bất chính (độc quyền đẻ ra tiền, có tiền mua tiên cũng được), nên cứ vỗ ngực hát “đỉnh cao trí tuệ, đổi mới, tài giỏi, quang vinh muôn năm” (trò hề nguy hiểm).

Xem ra, khẩu hiệu “nhân dân làm chủ” đã ăn phải quả lừa vĩ đại!

Danh không chính, mà bảo ngôn phải thuận bằng tiền (bọn đầu gấu, côn đồ xã hội đen) và bạo lực (luật rừng) là bất công, phản khoa học, phi nhân tính.

Là một dân oan, tôi chỉ tố cáo tham nhũng bằng ngòi bút, và cũng chỉ nói sự thật cũng bằng ngòi bút (đúng với tự điển VN). Nội dung các bài viết là những bằng chứng cụ thể (phản biện), nhằm góp ý cho việc sửa đổi Hiến Pháp 1992 (theo báo đài lề đảng là, không có vùng cấm). Vậy mà tôi đã từng là nạn nhân của “côn – an”. Cụ thể là, sau khi tôi trao tận tay những bài viết “chuyện lạ 1, chuyện lạ 2, chuyện lạ 3” có nội dung như trên cho nghành công an CS. Công an CS đã kí quyết định tịch thu phương tiện là máy tính… và đã cưỡng bức phạt tiền (thực chất là cướp tài sản) của tôi 2 lần (tổng cộng tương đương 12 triệu đồng), đồng thời Công an CS đã mướn hay giả dạng côn đồ xã hội đen tấn công tôi, làm tôi bị thương phải vào bệnh viện. Trước đây, một thương binh tại Hà Tiên Kiên Giang (theo báo Tuổi Trẻ), sau khi tố cáo các quan tham, cũng đã bị kẻ lạ mặt tấn công phải nằm viện. Sau đó, báo Tuổi Trẻ cũng phải xù, có lẽ vì sợ (kẻ lạ mặt…) nên không dám đưa tin tiếp theo (không tiện kể thêm về luật rừng).

Vậy nhóm nhỏ (lá bùa thẻ đảng) cầm quyền ở VN này (không chính danh của dân do dân) có nguồn gốc từ đâu? Liên Xô hay Tầu Cộng? Ai đẻ ra nó, mà trong một gia đình, một gia tộc, một dòng tộc, một dân tộc… nhiều người đã theo nó (chủ nghĩa CS) bằng mọi giá? Họ bị tuyên truyền (nhồi sọ) đến nỗi bị cuồng tín như một tà giáo (giống như nhóm tự xưng Nhà Nước Hồi Giáo IS), chỉ biết dùng bạo lực. Trước đây là cướp của giết người (vừa gian vừa ác), bây giờ công khai xuất hiện thêm hai đặc tính mất dậy là đểu và hèn, song song với bắt bớ đánh đập… rồi bỏ tù theo luật rừng (súc vật hóa).

Thật ra trong quá khứ, ngay từ thuở ban đầu (trước và sau 1945), cũng có nhiều người VN, không những không đội trời chung với CS (gần một triệu người 1954, bỏ phiếu bằng chân… vào Nam, dân vượt biên từ cả 2 miền Nam Bắc sau 1975), mà còn có những người VN khác (cả trong lẫn ngoài đảng) đã đang sẵn sàng hi sinh cả thời gian, tiền của, mạng sống để tố cáo nó và loại trừ nó? Bằng chứng lịch sử bi hùng ai oán, sống oan chết uổng, sống nhục chết nhục (nồi da xáo thịt, huynh đệ tương tàn) về cuộc thí nghiệm ý thức hệ “thiên đường cộng sản mộng du” đau xót tan nát này, chưa đủ để nhận ra: Chủ nghĩa cộng sản (đứng sau là đảng CS), râu xồm ngoại lai giáo điều Máclêmao (hoang tưởng), gian ác (phi nhân phi nghĩa), không phải là những bóng ma thằng quỉ… đàng sau những con rối hay sao?

Ông Vi Đức Hồi, nguyên là một giảng viên trường đảng, tỉnh Thái Nguyên, chỉ vì nói (viết) sự thật, mà bị nhốt vào nhà tù. Một cán bộ trại giam hỏi ông, tại sao trước đây ông theo đảng, rồi sau đó ông lại phản đảng? Ông trả lời rằng: “Từ ngày tôi theo đảng, tôi chưa bao giờ phản đảng, nhưng chính là đảng đã phản tôi, đảng nói một đường làm một nẻo, đảng phản dân hại nước (trong dân và nước đó, có tôi, có gia đình tôi và bà con họ hàng của tôi). Câu trả lời chí tình chí lí. Bái phục! Bái phục! Ngoài ra, còn có nhiều đảng viên khác, cũng đồng quan điểm với ông Vi Đức Hồi như: Ông Tống Văn Công, Phạm Chí Dũng, Phạm Đình Trọng, Trần Anh Kim, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức, Đặng Xương Hùng… (không tiện kể thêm). Mới đây, khi nói về chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội, Giáo Sư Trần Phương, nguyên phó thủ tướng nước CHXHCN VN, đã phát biểu: “Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng, chủ nghĩa xã hội đã thất bại. Các đồng chí đừng tự lừa dối mình và lừa bịp bà con dân chúng nữa”.

Đến bao giờ sự thật mới được tôn trọng? Chẳng lẽ Ông Gorbachev, Tổng Bí Thư đảng CS Liên Xô, bậc thầy của Hồ Chí Minh, nói sai: “Tôi đã bỏ ra hơn nửa cuộc đời đấu tranh cho lý tưởng CS, nhưng hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng, CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá”?

Một thực tế khác, hình như có cái gì đó không “ổn” khi mà ông (bà) bí thư, chủ tịch… trực tiếp “làm quan”. Một tay nhận tiền lương từ nhân dân (do nhân dân làm, nộp thuế trả nợ mà có). Một tay quản lí máy in tiền, ngân quỹ, tài nguyên, đất đai, tài sản, sinh mệnh của thằng chủ nhân dân. Vậy mà vào ngày bầu (chọn mặt gởi vàng), cũng như ngày kết nạp đảng, không một “thằng chủ nhân dân” nào được phép góp ý hay chứng kiến? Trong khi cái từ “nhân dân” chỉ là “cái bóng”, ai (băng đảng nào) vỗ ngực “mượn” cũng được. Rất bất công, nguy hiểm và không bình thường, nhất là trong cơ chế độc đảng, khi mà nhóm nhỏ (lá bùa thẻ đảng) cầm quyền (không chính danh của dân do dân) vô tài (dẫn đến sai lầm, chỉ biết đâm thuê chém mướn) hoặc thất đức (tham nhũng, là đảng cướp)“múa gậy vườn hoang”, thì đối tượng bị hại chính là thằng chủ nhân dân (thằng chủ nhân dân không có đảng đối lập làm điểm tựa, nên như trứng chọi đá). Vậy là đã rõ, thằng chủ nhân dân lúc nào cũng phải nắm đàng lưỡi (dao)!

Có thể nói, trong cơ chế độc đảng, nhóm nhỏ (lá bùa thẻ đảng) cầm quyền (không chính danh của dân do dân) ngẫu nhiên được tự do lên xuống “trộm cướp tiền” của thằng chủ nhân dân, đem đi “đánh bài”, rồi hạ cánh an toàn, mà thằng chủ nhân dân hoàn toàn bất lực?

Cũng có thể kết luận, cơ chế độc đảng là môi trường chính trị lí tưởng, để các quan tự do thoải mái thay nhau (đào mỏ) làm giầu từ mồ hôi nước mắt và máu xương của những thằng chủ nhân dân. Và nếu giặc ngoại xâm, nhóm tư bản đểu, hay bọn xã hội đen… đưa hối lộ (mua được quan, bán được chức), thì dĩ nhiên, kẻ mua và người bán (kinh doanh) đều (vô tư) giầu có quang vinh bằng nghề cướp đêm cướp ngày, dại gì mà không làm (quyền đẻ ra tiền, tiền + độc đảng độc quyền = các lãnh chúa bạo chúa là điều dễ làm dễ hiểu).

Cái cơ chế độc đảng khốn nạn “đặt mỡ miệng mèo” này, thì chỉ có Đức Phật hay Đức Chúa Giê-su… (trong tôn giáo) tái thế làm quan, mới không dám tham nhũng (cướp của giết người… làm giầu) mà thôi.

Một quốc gia, một xã hội mà quan lớn quan bé (nhóm lợi ích) cướp đêm cướp ngày (tham nhũng) một cách vô tội vạ (dễ như trở bàn tay), thì điều gì sẽ xảy ra, và ai là nạn nhân? Làm ăn kiểu này thì sinh mệnh và tài sản của thằng chủ nhân dân, không những chỉ là những động vật công cụ (bị lừa) như những con thiêu thân (lao vào đống lửa), mà còn là “mồi nhậu” như bày gà đàn chó đàn trâu đàn ngựa… không hơn không kém!

Vậy mà có kẻ (đeo cái lá bùa thẻ đảng) lại rêu rao là, chế độ XHCN độc đảng của ta, dân chủ gấp vạn lần chế độ tư bản đa đảng (giẫy mãi mà không chết) ư? Hay đó là “lỗi hệ thống, tập thể vua” (như lời nguyên Chủ Tịch Quốc Hội, ông Nguyễn văn An), khiến cái hệ thống quái thai cồng kềnh vô trách nhiệm (bất công, phản khoa học, phi nhân tính) này, đẻ ra nhiều vua nhiều chúa, như những tên “đầy tớ lãnh chúa đểu” trong cáo trạng này? Họ đã đoàn kết cướp ngày” (có luật, biết luật, cầm luật, phạm luật) mà vẫn quang vinh muôn năm (chuyện lạ!). Và cũng từ đó, các vua không ngai (của đảng do đảng) dễ bị giặc ngoại xâm Tầu Công “xỏ mũi”, làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân. Đúng như nhận xét của nữ nghệ sĩ Kim Chi (diễn viên chính trong phim CÁNH ĐỒNG HOANG) tại Hà Nội, khi bà không nhận bằng khen và tiền thưởng từ tay Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng (kẻ cầm quyền không chính danh của dân do dân, khi ông Dũng (tự thú) trả lời ĐBQH Dương Trung Quốc tại quốc hội).

Ai đang bỏ tiền ra nuôi nhóm đảng CS ở VN? Nông dân? Công nhân? Doanh nhân? Giới trí thức? Người bán vé số? Người VN lao động ở nước ngoài? Nuôi dưỡng nó để nó tiếp tục guậy: Thượng bất chính (nước mất), hạ tắc loạn (nhà tan) hay sao?

Trên thế giới, có Nước nào lấy tiền thuế (ngân sách quốc gia) nuôi đảng, một nhóm người tự vỗ ngực xưng mình là của dân do dân, không? Tình và lí… đều đã lộn ngược!

Bản Hiến Pháp mới, đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập, dựa trên nền móng “tự do dân chủ và bảo vệ nhân quyền”, ra đời, là điều tất yếu.

Mặt khác, ai cũng nghe mòn cả lỗ tai, “Đảng ta, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng” (đuổi Pháp Pháp chạy, chống Mỹ Mỹ cút, phá tan bè lũ bán nước, Ngụy nhào).

Vậy tại sao tổng bí thư, bí thư… lại không dám đánh giặc nội xâm (bọn cướp ngày) bằng hiến pháp luật pháp trong cáo trạng này? Và tại sao Chủ tịch,Thủ tướng… lại để mất (nhiều năm) đất biên giới (diện tích bằng một tỉnh Thái Bình), đảo và biển (mất 80% lãnh hải, xem bản đồ hình lưỡi bò, ngư dân bị sát hại, mất 45% tổng thu nhập quốc dân GDP) vào tay giặc ngoại xâm Tầu Cộng (bọn cướp đêm)? Và hiện nay, có rất nhiều lao động phổ thông người Tầu Cộng, đang tự do làm việc sinh sống tại VN (tăng thêm số người VN thất nghiệp, bần cùng hóa nhân dân). Trong khi TBT đảng… lại phát biểu trên TiVi là 16 chữ vàng và 4 tốt với giặc ngoại xâm. Tôi còn nhớ, vào năm 1979, Tầu Cộng chửi CSVN là đứa con hoang, ăn cháo đái bát, phải dậy cho nó một bài học. Tôi là dân đen ít học, không biết bài học đó là bài học gì, chỉ thấy (mới đây) tại Quốc Hội, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng nói vuốt đuôi theo đảng, đại ý: Dù có thiên tai bão lũ, VN và TC (Tầu Cộng) vẫn mãi mãi là anh em láng giềng, láng giềng 4 tốt…

Tôi cho rằng, những câu nói kiểu như trên chỉ là nói đùa cho vui, vì ai ai cũng biết, chỉ VN mới có thiên tai bão lũ… là mất đất, mất đảo, mất biển, mất 45% tổng thu nhập quốc dân GDP. Còn Tầu Cộng, không những không có thiên tai bão lũ, mà còn được mùa… là được thêm đất, thêm đảo, thêm biển, thêm cá… thêm nhiều đôla. Mặc dầu vậy, tôi vẫn không tin “đảng ta” lại là một nhóm đâm thuê chém mướn (làm tay sai cho CS Tầu, cõng rắn cắn gà nhà, phá tan nòi giống, huỷ hoại dân tộc, bóc lột người dân Việt), và giải sơn hà gấm vóc (tài nguyên trù phú, rừng vàng biển bạc) hình chữ S do cha ông ta để lại, “bí mật” là vùng Quảng… (Quảng Nam tự trị) của Tầu Cộng? Có thể tại tôi (dân đen dốt) không phải là đảng viên nên mù tịt? Xin nhờ các vị đảng viên, nhà sử học, toà án, viện kiểm sát, quốc hội, luật sư, công an, quân đội… (mở cuộc điều tra, hội thảo tự do, bình đẳng, công khai, khách quan, phi bạo lực) giải thích giùm? Xin chân thành cám ơn trước.

Suy ngaãm: Nhìn vào đảng CS và nhìn lại dân tộc VN, quí vị là người nên có quyền đặt câu hỏi: Ai đẻ ra cơ chế chính trị độc đảng mà chúng ta gọi là hiến pháp. Hiến pháp đó có phải là đỉnh cao trí tuệ của toàn dân tộc, hay chỉ là những âm mưu thủ đoạn của phường gian ác? Theo ông Nguyễn văn An (nguyên Chủ tịch QH) : Đảng CS ở VN, chưa bao giđưa bản hiến pháp ra dân để (tự do bình đẳng lựa chọn) phúc quyết (chưng cầu dân ý). Theo dòng lịch sử, đảng CS đã độc quyền áp đặt dân tộc VN đi theo xã hội chủ nghĩa bằng họng súng (rừng xương khô, núi đầy mồ, cá sông cá biển… có cơ hội được ăn thịt người). Vậy XHCN là xã hội kiểu nào, điển hình ở đâu, mầu sắc ra sao?

Đã hơn 68 năm, đảng CS ở VN tự vỗ ngực… là đỉnh cao trí tuệ, là quang vinh muôn năm, là những con người mới XHCN (tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH với ước mơ, xã hội sẽ không có người bóc lột người). Vậy mà mới đây, ông Tổng Bí… Nguyễn Phú Trọng lại nói với các cử tri tại Hà Nội rằng: Đến cuối thế kỉ 21… chưa chắc đã nhìn thấy nó!

Là một dân oan, gia đình có công với CS (hơn 30 năm tuổi đảng), nay bỏ đảng (biểu tình tại 210, Võ Thị Sáu, Sài Gòn), đã định nghĩa XHCN như sau: XHCN là xã hội, trong đó các vị quan (do đảng CS đẻ ra), không những độc quyền làm chủ (luật là tao, tao là luật), mà còn có nghĩa vụ, vừa ăn cướp, vừa la làng, vừa (độc quyền) rêu rao (lên lớp) dậy đời dậy người (quỉ nhập tràng), vừa tổ chức đi bắt cướp. Dĩ nhiên không thể bắt được kẻ cướp (trò hề), nhưng lại bắt được những người dân ưu tú lương thiện chống cướp, rồi nhốt họ (dân oan) vào nhà tù (hình phạt dành cho kẻ cướp) bằng những điều luật úp mở mơ hồ, như điều 79, 88, 258… BLHS, hay chụp mũ họ bằng các tội danh giả tạo khác như… phá rối trật tự, tiết lộ bí mật ảnh hưởng an ninh quốc gia, tạo ra bất ổn chính trị, trốn thuế vv… như: Vụ án Bùi Thị Minh Hằng tại Đồng tháp, vụ án Nhà Báo tự do Điếu Cầy, Cù Huy Hà Vũ, Tạ Phong Tần, Lê Quốc Quân, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, LS Nguyễn Văn Đài, LS Lê Thị Công Nhân, Đại Tá Trần Anh Kim, bộ đội cụ Hồ… ông Đoàn Văn Vươn… (không tiện kể thêm).

Hỏi: Tại sao lại xảy ra những sự thật mâu thuẫn bi hài này?

Trả lời: Đó là chuyện bình thường trong cơ chế độc đảng, bạn chưa nghe chưa biết, quyền đẻ ra tiền, có tiền mua tiên cũng được, có tiền + (độc đảng) độc quyền => các lãnh chúa bạo chúa… dễ như trở bàn tay đó sao? Chính vì vậy mà ông Nguyễn Văn An (nguyên Chủ Tịch quốc hội), đã phải đặt tên cho những vị quan (cộng sản) là… tập thể vua (các vua không ngai)!

Chú ý: Hiện nay, chúng ta có thể phân biệt 4 loại tư bản trong xã hội cộng sản ở VN, nhờ đó chúng ta mới có được những ứng xử hợp tình hợp lí. Tư bản đểu, nhờ lừa dối và bạo lực, trực tiếp giết người cướp của mà có. Tư bản đỏ và tư bản đen, nhờ lạm quyền tham nhũng, lén lút đưa và nhận hối lộ, gián tiếp cướp của giết người mà có. Tư bản xanh, như ông Đoàn Văn Vươn, một cựu bộ đội cụ Hồ, có tài có đức có công, tại huyện Tiên Lãng TP Hải Phòng, nhờ lao động sản xuất, làm ăn buôn bán chân chính, công khai minh bạch hợp pháp mà có.

Có người nhận xét: “Xã hội XHCN của ta, đi ra gặp cường hào ác bá (tư bản đểu, tư bản đỏ, tư bản đen), đi vào gặp quốc nạn tham nhũng, đứng lại… thấy nhân phẩm nhân quyền bị đánh cắp”.

Nhìn qua những bản án “luật rừng” với những đại biểu “hàng nhái, hàng giả”. Nhìn lên báo đài, nhìn ra xung quanh. Có những Phụ Nữ VN khóc giống như cười. Lại cũng có những Mẹ VN (giả vờ) vui, cười như khóc. Nhưng tất cả đều nghẹn ngào trong tiếng nấc: Lí thuyết, XHCN, Xạo Hết Chỗ Nói. Đảng cộng sản thực hành XHCN: “đổi mới” (súc vật hóa) từ Xã Hội Chính Nghĩa theo truyền thống văn hóa đạo đức của dân tộc (đa nguyên đa đảng bình thường, trước 1945), quái thai thành xã hội độc đảng XHCöôùp Ngày, XHCướp Người, XHChém Người” (đấu tố khác thường, cướp tư sản, phá tan tư bản, loại trừ tôn giáo), đến xã hội cướp đêm là giặc với giặc XHoäi Cheùm Nhau, Xã Hội Chết Nhiều” (huynh đệ tương tàn, bác mơ thiên đàng mù nên sinh bắc tử nam, chú thấy địa ngục đỏ nên đành phải sát cộng). Cuoái cuøng như hiện nay là luẩn quẩn trong xã hội tư bản rừng rú với nô lệ giặc Tầu Cộng kiểu mới, qua tay nhóm chủ nô là đảng CS ở VN.

Hậu quả, người dân VN, cô thân cô thế, không điểm tựa như từng chiếc đũa, bị triệt buộc phải Xuống Hàng CNgựa, sống oan chết uổng, sống nhục chết nhục. Nước VN, không độc lập, thiếu tự do, phản dân chủ, mất nhân quyền, xã hội bất công, văn hóa lạc hậu, đạo đức suy đồi, tai nạn, tệ nạn trộm cướp khắp nơi, mất đất, mất đảo, mất biển, mất 45% tổng thu nhập quốc dân GDP, Xuoáng HC Nút, Xấu HCNước. Đúng như lời Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt: “Nhục… bị soi mói khi cầm cái vi-sa (hộ chiếu) của Việt Nam”.

Theo thông tin từ báo chí lề đảng, trước khi có cái chiêu bài “Giải phóng Miền Nam bằng vũ lực với giấc mơ thiên đàng mù CS”, đã có công hàm bán Nước (đảo và biển) do thủ tướng Phạm Văn Đồng kí (1958). Ngoài ra còn có lời xác nhận của cố TBT Lê Duẩn: “Ta đánh Ngụy đuổi Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Tầu Cộng. Tầu Cộng chiếm giữ Hoàng Sa (1974) tốt hơn Việt Nam Cộng Hòa” (chính quyền Sài Gòn, chế độ tư bản tự do lương thiện đa nguyên đa đảng son trẻ của Miền Nam trước 1975). Đồng thời cũng có thêm một câu nói chiến lược từ miệng cố Chủ Tịch Mao Trạch Đông (Tầu Cộng): “Ta đánh Mỹ bằng người VN cuối cùng”. Và còn nhiều dẫn chứng (ác với dân, hèn với giặc) khác nữa.

Thời gian trôi qua, bộ mặt thật đã dần dần xuất hiện, phù hợp với lời nói (năm 1990) của Ông Nguyễn Cơ Thạch, nguyên bộ trưởng bộ ngoại giao: “Một kỉ nguyên Bắc Thuộc đang mở ra cho dân tộc VN”. Bằng chứng thêm là mới đây, trên TV, đảng CS ở VN, bắt 300 trẻ em VN, đón tiếp vua Tầu Cộng (ông Tập Cận Bình) bằng cờ đỏ 6 sao, trong khi cờ đỏ của Tầu Cộng chỉ có 5 sao.

Ngày 30/4/1975, một nhà văn CS, từ Hà Nội hồ hởi phấn khởi vào đến Sài Gòn, đã phải ngồi bệt xuống vỉa hè tại đường Nguyễn Huệ, vừa ôm mặt vừa khóc lóc rên rỉ: Có đời nào, một chế độ xã hội nghèo đói man rợ, lại đi giải phóng một chế độ xã hội giầu có văn minh không? Vậy thì cho đến hôm nay, bên thắng cuộc là bên nào? Ai giải phóng ai? Hãy hỏi nhà báo CS tên là Huy Đức?

Tôi là dân đen ít học, không biết ai thắng ai thua, thắng về cái gì, thua về cái gì, ai là người đâm thuê chém mướn, ai là kẻ cõng rắn cắn gà nhà, chỉ thấy quyền đẻ ra tiền, có tiền lại củng cố quyền (quyền lực tuyệt đối đẻ ra tha hóa tuyệt đối), có tiền mua tiên cũng được. Vậy độc đảng độc quyền + có tiền (đặt mỡ miệng mèo) => các vua không ngai… dễ như trở bàn tay (đúng như lời nguyên Chủ Tịch Quốc Hội, ông Nguyễn Văn An: Lỗi hệ thống… đẻ ra tập thể vua).

Hậu quả, nhóm nhỏ (lá bùa thẻ đảng) độc quyền cầm quyền, tha hồ lạm quyền, dù có tham nhũng (cướp ngày, ác với dân), dù có bán nước (cướp đêm, hèn với giặc), dù có xài luật thú luật rừng như các lãnh chúa bạo chúa thời trung cổ, (họ) vẫn nghênh ngang tồn tại và có quyền vỗ ngực “quang vinh muôn năm” là điều… dễ như trở bàn tay. Và nếu theo lời CT Hô Chí Minh: “Tham nhũng là trộm cướp”, thì nước ta với quốc nạn tham nhũng (đàn sâu), đã đang đồng hành với quốc nạn (bất công từ gốc) tướng cướp làm quan (kẻ cướp xét xử người chống cướp, bọn bán nước xét xử người yêu nước). Và những kẻ trước đây thờ ma CS, hôm nay giả vờ thờ ma CS, quái thai thành nhóm tư bản đỏ (độc quyền + tiền), đã đang súc vật hóa dân tộc VN bằng cái xiềng xích… cơ chế độc đảng. Bốn bản án luật rừng mà dân oan là tôi, đang cầm trong tay, chỉ là một điển hình trong muôn ngàn dân oan khác.

Tóm lại, từ ngày chúng ta đi theo “thiên đường mù” cộng sản (ngu dốt + nhiệt tình + lừa dối => siêu phá hoại), và “đường vinh quang xây xác quân thù” mà đảng CS hát rêu rao, rõ ràng là đã xây nhầm giết nhầm (rơi vào cái bẫy, made in China), vì không phải xác quân thù, mà là xác đồng bào VN ưu tú, dân khí nguyên khí quốc gia (kẻ thù của quân thù). Và lời ca: “Đoàn quân VN đi, sao vàng phất phới, dắt giống nòi quê hương qua nơi lầm than”. Hình như nơi lầm than hôm nay là đi luẩn quẩn trở về với chế độ tư bản rừng rú (tệ hại gian ác bẩn thỉu hơn nhổ ra liếm lại, ngụy biện là đổi mới), bằng chứng là VN chúng ta đã và đang mất đất, mất đảo, mất biển, mất 45% tổng thu nhập quốc dân GDP)? Mai đây mốt nọ, mồ hôi nước mắt và máu xương của con dân VN (yêu tổ quốc, yêu đồng bào), có tiếp tục là những con thiêu thân, hay món hàng mua bán trao đổi, giữa giặc nội xâm tham nhũng (bọn cướp ngày) với giặc ngoại xâm Tầu Cộng (bọn cướp đêm) không?

Nhìn vào quá khứ với 74 chiến sĩ hải quân VNCH anh dũng hy sinh tại Hoàng Sa 1974, và 64 chiến sĩ hải quân QĐND VN được lệnh làm bia đỡ đạn tại Trường Sa 1988, chúng ta không thể tiếp tục lú thêm nữa (gặm nhấm hào quang giả là những bả mồi có độc… giải phóng, thống nhất, độc lập… made in China). Tóm lại, chúng ta đã và đang bị sập bẫy… made in China. Bằng chứng thêm là, sau thế chiến thứ hai 1945, nhiều quốc gia láng giềng, không có đảng CS cũng đã độc lập (không mất một giọt máu) và còn phát triển hơn chúng ta.

Xem internet, gõ: Trung quốc đang xâm lược Việt Nam, Nguyễn Thanh Giang, dân làm báo. Gõ: Phỏng vấn Bùi Tín 2014. Gõ: Vài lời với TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng. Gõ: THƯ NGỎ GỬI BCH TRUNG ƯƠNG VÀ TOÀN THỂ ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CSVN. Gõ: Tâm thư gởi các nhà lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, Lư Văn Bảy, báo tổ quốc. Gõ: Đa đảng là loạn??? của Ls Nguyễn Văn Đài. Gõ: Bên thắng cuộc của nhà báo cộng sản, Huy Đức. Gõ: Đèn cù của Trần Đĩnh. Gõ: Hồ Chí Minh và Lý Quang Diệu – Địa Ngục và Thiên Đàng (dân làm báo). Gõ: ĐMCS – Dân Làm Báo – Danlambao. Và gõ: Anh là ai? Việt Nam tôi đâu? của nhạc sĩ Việt Khang.

Đến bao giờ chúng ta mới loại bỏ cái xiềng xích (Điều 4 Hiến pháp, điều 79, 88, 258 BLHS…) độc đảng độc tài man rợ lạc hậu (đảng chủ đảng quyền đảng trị). Nhóm nhỏ (lá bùa thẻ đảng) độc quyền cầm quyền, tha hồ lạm quyền, “âm thầm” in tiền, rửa tiền, lạm phát, quốc nạn cướp đêm (là giặc với giặc) cướp ngày là quan (tham nhũng) => giầu có “quang vinh”. Dân “âm thầm” bị áp bức bóc lột => tủi nhục, và thay vào đó là mùa xuân tự dođa nguyên đa đảng văn minh bình đẳng (dân chủ pháp quyền pháp trị)?

Tôi đã được đọc trong cuốn sách in rất đẹp của ủy ban tuyên giáo trung ương đảng, tiêu đề “Hồ Chí Minh – về suốt đời phấn đấu cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, làm người công bộc tận tụy trung thành của nhân dân”, do nhà xuất bản chính trị quốc gia (của đảng) xuất hành tháng 2/2012, tại trang 67 có trích lời dạy của Bác Hồ với cán bộ đảng viên: Cụ Khổng Tử nói: “Người mà không liêm, không bằng súc vật”. Cụ Mạnh Tử nói: “Ai cũng tham lợi, thì nước sẽ nguy”… Kế tiếp có trích lời dạy của Bác Hồ: “Pháp luật phải thẳng tay trừng trị những kẻ bất liêm, bất kỳ kẻ ấy ở địa vị nào, làm nghề nghiệp gì”. Và nhân dân ta, từ cổ đến kim, cũng thường hay gợi ý nhắc nhở “Pháp bất vị thân”.

Nay tôi trân trọng gởi bài viết này tới các cơ quan, tổ chức, cá nhân (xem xét hướng dẫn, giải quyết, trả lời bằng văn bản nếu thấy có trách nhiêm liên quan), không những phù hợp với điều lệ đảng (Điều 2: Đấu tranh chống tham nhũng, liên hệ chặt chẽ với nhân dân, tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân, chăm lo đời sống vật chất, tinh thần và bảo vệ quyền lợi chính đáng của nhân dân), mà còn phù hợp với hiến pháp luật pháp VN (nhất là luật đất đai và luật tố tụng DS, tái thẩm) và công ước nhân quyền quốc tế (CSVN đã kí kết).

Trong vòng 30 ngày mà các ông (bà) có trách nhiệm nói trên, vẫn giả mù giả điếc (bao che các đồng chí lãnh chúa… tội phạm). Tôi (nông dân làm báo bất đắc dĩ) sẽ đưa ra công luận, tung bài cáo trạng này lên mạng lưới internet và in ấn phát tán. Theo điều 69 HP và điều 4 luật báo chí: “Công dân có quyền được thông tin” (nhất là) về vụ “Cướp và bán 371m2 đất thổ cư, giữa ban ngày tại tòa án”. Nhờ đó, chính quyền các cấp và nhân dân mới có được những lựa chọn tốt nhất để phòng chống và truy tố bọn quan tham (phá đảng, phản dân, hại nước).

Mới đây, Luật gia Lê Hiếu Đằng, 45 tuổi đảng, tại TP Sài Gòn, trong bài viếtTính sổ cuối đời”, ông hô hào… hãy bỏ đảng tập thể, hãy mạnh dạn tiếp tục tham gia chính trường, bằng cách tiếp tục liên kết… thành lập một đảng đối lập (đảng Dân Chủ Xã Hội), cạnh tranh công khai bình đẳng với đảng CS. Ông cho rằng “cây ngay không sợ chết đứng”, và ông thách đố đảng CS, hãy tỏ ra văn minh lịch sự (cử đại diện) trong cuộc đối thoại tranh luận về những giá trị nhân bản (cân đong đo đếm) giữa cơ chế độc đảng với cơ chế đa nguyên đa đảng. Trong khi cơ chế mới, đa nguyên đa đảng (cũ người mới ta), cũng chỉ nhằm thực hiện những mục tiêu cũ là Việt Nam: Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc. Những mục tiêu cũ này, đã được CS hát rêu rao, là những ước mơ tự nhiên đơn giản bình thường của mọi người mọi nhà (dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh).

Vậy mà đảng CS ở VN, đã trải qua hơn 68 năm, vừa độc quyền vỗ ngực hát “đỉnh cao trí tuệ, quang vinh muôn năm”, vừa độc quyền xúi dân ép dân, mở đường máu máclêmao bước vào, vừa độc quyền xúi dân ép dân, ngó xem “thiên đường mù XHCN”, rồi lại đi thụt lùi bước ra (đổi cũ, tệ hại gian ác bẩn thỉu hơn nhổ ra liếm lại, ngụy biện là đổi mới), tiếp tục độc quyền xúi dân ép dân, ngó xem “định hướng thiên đường mù XHCN”. Nhưng đến nay, những mục tiêu ấy, những ước mơ tự nhiên đơn giản bình thường ấy, vẫn biệt tăm.

Lời hô hào của ông Lê Hiếu Đằng, đã được ông Hồ Ngọc Nhuận, Ủy viên TƯ MTTQ VN, công khai ủng hộ trong bài viết, kêu gọi mọi người VN, hãy “phá xiềng”.

Tôi, sống bằng nghề cầm liềm cầm búa (chứ không sống bằng nghề cầm cờ búa liềm) cũng là một dân oan, 10 năm khiếu nại tố cáo tham nhũng, không ai giải quyết, đã đang sẽ phá xiềng bằng cách xuống đường, đòi lại danh dự kiếp người, quyền làm người, quyền làm công dân với hai khẩu hiệu chính:

“Chúng tôi ngoài đảng 96%”

“Muốn có xã hội công bằng dân chủ văn minh, chánh án phải ngoài đảng (độc lập)”

Cán bộ việt cộng là Nhà Báo Đại Tá Bùi Tín, Phó TBT báo Nhân Dân, người tiếp quản Dinh Độc Lập ngày 30/4/1975, sau đó giác ngộ, đã từng nói: “Chỉ đa nguyên đa đảng mới thực hiện được mục tiêu… dân giầu nước mạnh xã hội công bằng dân chủ văn minh”. Phù hợp với quan điểm của Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, con trai nhà thơ Huy Cận (một lão thành cách mạng), cũng là xu hướng thời đại của hơn 95% các quốc gia trên thế giới (biểu tình, Gadaffi chui ống cống ở Libia, là bệnh ung thư. Trong khi biểu tình chiếm phố Wall ở Mỹ, chỉ là cảm sốt do thời tiết). Vậy mà bị toà án của đảng CS (mạo danh của nhân dân), chánh án là đồng chí, đã từng “giả vờ” thề trung thành với (điều lệ) đảng (những lời quảng cáo rẻ tiền, đánh lừa các đảng viên), nhưng thực chất là (lén lút) thề trung thành với nhóm nhỏ hơn (đeo cái lá bùa thẻ đảng) độc quyền đang cầm quyền, tha hồ lạm quyền, vừa đá banh vừa thổi còi (luật rừng), phạt 7 năm tù. Chỉ có thể xảy ra trong “Trại súc vật” của George Orwell.

Chú thích: *Tam quyền: Quyền lập pháp (quốc hội), quyền hành pháp (chính phủ), quyền tư pháp (tòa án và viện kiểm sát cũng là viện công tố).

Thật vậy, môi trường chính trị *Tam quyền nhất lập: Độc đảng phân công … giữa hành pháp, lập pháp và tư pháp… bất lực, bất công, lạc hậu (người dân cô thân cô thế, không điểm tựa như từng chiếc đũa, bị bẻ gẫy bất cứ lúc nào tùy sở thích “ăn nhậu” của những kẻ cầm quyền; xã hội gồm những người tốt, người lương thiện, người công chính… thoái hoá thành xã hội đen của loài thú, loài quỉ). Ngược lại, *Tam quyền phân lập: Đa nguyên, đa đảng, cần có đảng đối lập… như phấn trắng cần bảng đen …thay dân phản diện, làm đối trọng, làm điểm tựa… để dân biết, bàn, kiểm tra, giám sát, lựa chọn… phòng chống lạm quyền, ngụy biện, lừa dối, quốc nạn tham nhũng (cướp đêm cướp ngày)… hiệu quả, công bằng, văn minh (xã hội gồm những người tốt, kẻ xấu, tự hoán cải tâm phục khẩu phục, thành xã hội văn minh của các vị thánh; vì theo cổ ngữ “kẻ nào khen ta mà khen phải… là bạn ta, kẻ nào chê ta mà chê phải… là thầy ta, kẻ nào nịnh hót ta… kẻ đó chính là kẻ thù của ta. Bạn… thì nên yêu thương, thầy… thì nên kính trọng, còn kẻ thù… thì nên xa lánh”).

Một người đầu bạc cũng nói “Chế độ đa nguyên đa đảng không phải là tôn giáo, nên không hứa hẹn hạnh phúc thiên đàng (trần gian) cho người dân. Nhưng cơ chế chính trị này vẫn có khả năng (tự điều chỉnh hợp tình hợp lí) ngăn chặn hữu hiệu nhất, không để cho người dân rơi xuống địa ngục (lạc hậu, huynh đệ tương tàn, tự diệt tộc, tự diệt chủng) như đã từng xảy ra”.

Nhớ lại lời Bác Hồ, cũng là cái biểu ngữ tuyên truyền dọc quốc lộ 80 tại Kiên Giang: “Thi đua là yêu nước, yêu nước thì phải thi đua”. Vậy độc đảng không thi đua là đảng đảng mất dậy (gian, ác, đểu, hèn). Nghĩa là, chỉ có đảng áp bức bóc lột, đảng buôn dân bán nước mà thôi.

Năm ngoái, nếu tôi nhớ không lầm, một đảng viên CS là Đại Biểu Quốc Hội, chuyên về giáo dục và thanh niên, Ông Nguyễn Minh Thuyết, người hơi thấp, tóc hơi bạc, đã từng trả lời phỏng vấn trên Tivi với nội dung: “Tôi và gia đình, bên nội bên ngoại đều là những đảng viên CS, nhưng cho đến hôm nay, tôi muốn đảng CS lãnh đạo đất nước bằng chính năng lực, cạnh tranh lành mạnh của mình, cụ thể là bằng sự tín nhiệm của các tầng lớp nhân dân qua lá phiếu bầu cử tự do, chứ không phải nhờ vào điều 4 hiến pháp” (lá bùa thẻ đảng, bất công, phản khoa học, phi nhân tính).

Hiện nay trong nước, việc góp ý sửa đổi hiến pháp 1992, nhiều nhân sĩ trí thức, lão thành cách mạng…với kiến nghị 72, lãnh đạo các tôn giáo, phóng viên Nguyễn Đắc Kiên và hàng vạn công dân mạng… đã công khai ủng hộ đa nguyên đa đảng với tam quyền phân lập. Phải chăng những người VN (bất đồng chính kiến) này chán sống, khi mà ai ai cũng biết, từ 1945 đến này, nhiều vị hiền tài có chính kiến như trên, đã từng bị các cán bộ CS… ra lệnh sát hại bằng nhiều mĩ từ và khẩu hiệu tội danh giả tạo khác thường. Quí vị có thể tự quan sát và tìm hiểu.

Dẫn chứng thêm:

Nhà văn hào Pháp Victo Hugo (1801-1885, lúc Bác Hồ chưa mở mắt chào đời) đã từng tuyên bố: “Chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ của một vài người, nhưng là cơn ác mộng của mọi người”.

Một lãnh tụ tinh thần Phật Giáo Tây Tạng, Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma nói: “CS là loài trùng độc, sinh sôi nảy nở trên rác rưởi của cuộc đời”.

Tổng bí thư Đảng CS Nam Tư nói: “20 tuổi mà không vào đảng CS là không có trái tim, 40 tuổi mà không bỏ đảng CS là không có cái đầu”.

Một Tổng bí thư (khác) của đảng CS cũng đã định nghĩa trong một phiên họp (nội bộ): “Chủ nghĩa xã hội là con đường quanh co, mờ ảo, đầy máu và nước mắt, vì chúng ta đã (độc quyền) làm cách mạng để biến đổi xã hội…từ chủ nghĩa tư bản thành chủ nghĩa tư bản”.

Ông Gorbachev, TBT đảng CS Liên Xô nói: “Tôi đã bỏ ra hơn nửa cuộc đời đấu tranh cho lý tưởng CS, nhưng hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng, CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá”.

Thủ tướng Đức, bà Angela Merkel (cựu cán bộ CS) nói: “Cộng sản làm cho người dân trở thành gian dối”.

Năm 2006, Nghị Viện Châu Âu đã ra một nghị quyết số 1481, lên án chủ nghĩa CS, và đồng nhất chủ nghĩa này với tội ác chống loài người.

Tại trung tâm thủ đô Washington Hoa Kì (nơi có trụ sở Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc), người ta đã xây dựng một tượng đài, tưởng niệm các nạn nhân bị diệt tộc diệt chủng bởi chủ nghĩa CS trong thế kỉ 20 (hơn 100 triệu người đã bị giết).

Ông Nguyễn Hộ, 53 tuổi đảng, nắm giữ nhiều chức vụ, có anh ruột và vợ… hy sinh cho cách mạng và bà Dương Quỳnh Hoa (một cán bộ CS cao cấp)… đã thú nhận “Chúng tôi, anh em và gia đình đã chọn sai lý tưởng: Cộng sản chủ nghĩa!”.

Tôi còn nhớ, sau 30/4/75, đi đâu cũng gặp câu: “Chủ nghĩa Mác-Lênin bách chiến bách thăng”. Vậy mà cho đến hôm nay, hơn 400 tượng đài Lênin ở Liênxô cũ, đã bị dân chúng giật đổ. Mới đây, tại Hà Nội, một nhóm thanh niên, trong đó có anh Nguyễn Doãn Kiên, đã lén lút giật đổ tượng Lênin nhưng bất thành (bị ngồi tù).

Trung tướng Trần Độ của CS VN (1923-2002) viết trong nhật ký (Rồng rắn): “Cái đảng cộng sản này, còn độc tài tàn bạo với dân… hơn cả thực dân Pháp; Cách mạng VN đã đập tan chế độ cũ, nhưng lại dựng nên một xã hội nhiều thói xấu… tệ hơn trong chế độ cũ”.

Ông Nguyễn Hữu Thọ, Nguyên CT nước CHXHCN Việt Nam, CT Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, cuối đời, đã thú nhận trong thư, giống như Ông Nguyễn Hộ và Trung Tướng Trần Độ.

Có những Nhà Văn, nghe theo đảng CSVN (cuối đời) đã phải thốt lên: “Hồi ký về một thằng hèn! Dạ tiệc quỉ! Lạc đường! Đêm giữa ban ngày! Thiên đàng mù! Đi tìm cái đã mất!”.

Mới đây (2014), Ông Trần Đĩnh, hiện đang sống tại Hà Nội, từng làm việc bên cạnh Bác Hồ Trường Chinh Lê Duẩn…, mới cho ra đời một tác phẩm văn học có giá trị lịch sử, đó là một cuốn sách 600 trang với tựa đề Đèn Cù.

Thi sĩ Hữu Loan, một chiến sĩ có tài có đức (sống thanh bạch), rất được nhân dân ái mộ và kính nể, nhất là khi nghe Ông nói: “Ở đời này (xã hội CS) có hai việc tôi không thể làm được, một là đi ăn cắp, hai là đi làm cán bộ”.

Nữ nghệ sĩ Kim Chi, diễn viên chính trong phim CÁNH ĐỒNG HOANG thời chống Mỹ đánh Ngụy cứu Nước (đầu năm 2013 tại Hà Nội), đã ngậm ngùi than thở: “Ta đã mù hết một đời, Ta tôn thờ điều không có thật”. Còn nhiều đảng viên cáo cấp khác đã phản tỉnh bỏ đảng (không tiện kể thêm).

Ngày 16/5/2013, trong phiên tòa ô nhục tại TP Tân An tỉnh Long An, hai sinh viên, Nguyên Kha (25 tuổi) và Phương Uyên (21 tuổi), đứng trước vành móng ngựa, đã hồn nhiên tuyên bố với nội dung: “Chúng tôi yêu nước VN, chúng tôi không xin giảm án, chúng tôi yêu cầu xử đúng người đúng tội, chúng tôi chỉ chống đảng CS, chứ không chống nhà nước, không chống chính quyền, không chống dân tộc VN”. Nghe những lời này, tôi (sống bằng nghề cầm liềm cầm búa, cũng là một dân oan vì bị 4 bản án phán quyết theo luật rừng), không những tâm phục khẩu phục, mà còn biết ơn và công khai ủng hộ hai cháu (Kha, Uyên)! Vì hai cháu đã can đảm nêu ra chính kiến của kiếp người (Tạo Hóa ban), chống cái sai, cái ác, cái nhục (trong cớ chế độc đảng). Hai cháu chỉ có công, chứ không hề có tội.

Tổng thống Nga ông Putin (một cán bộ công an cao cấp của đảng CS Liên Xô), sau khi giác ngộ, cũng nói: “Nghe theo CS là không có cái đầu, làm theo CS là không có trái tim”.

Vậy những vị (đeo cái lá bùa thẻ đảng) cầm quyền hiện nay là cái thứ gì, khi họ vỗ ngực mạo nhận là người “của dân, do dân” (điều 2 HP) và “đội tiên phong, đại biểu” (điều 4 HP), mà quốc dân (những thằng chủ) lại không bầu không cử? Gian quyền, tà quyền, ngụy quyền, tay sai quyền hay bạo chúa bạo quyền? Và những kẻ nghe theo, làm theo CS (không chính danh của dân do dân), thực ra, họ là cái thứ gì, khi mà họ không có cái đầu và cũng chẳng có trái tim (bù nhìn, rôbot, người máy)?

Mới nghe có vẻ hài hước khó tin, nhưng lại rất thực tế, đã đang xảy ra, khi ta nghe câu trả lời rất thật của Thủ Tướng (bù nhìn) Nguyễn Tấn Dũng về Vinashin tại quốc hội: “Tôi theo đảng từ khi 12 tuổi, đảng biết tôi rất rõ, tôi không xin để được làm thủ tướng, đảng phân công tôi, đảng bảo sao, tôi làm vậy”. Khi ông Dũng nói, đảng biết, đảng phân, đảng bảo… thì mọi người, vì cái lá bùa thẻ đảng, vừa phải tuân theo cái truyền thống văn hóa đảng “dân sai phạm… ngồi tù, đảng sai phạm… vẫn quang vinh… xù”, vừa phải thực hiện cái chân lí ngược “đảng ta là đảng cầm quyền, luật là ông (bà) bí thư, ông (bà) bí thư là luật, cương lĩnh (nghị quyết) đảng cao hơn hiến pháp” (Lời ông Tổng Bí… Nguyễn Phú Trọng).

Như vậy rõ ràng, ông Nguyễn Phú Trọng là một trong những vị vua không ngai “quang vinh muôn năm = vạn tuế vạn vạn tuế”. Và chính quyền (nhà nước), trong đó có thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là bù nhìn. Hiến pháp luật pháp là đồ bỏ. Nhân dân (người lao động) ắt phải… từ chết tới bị thương (sống oan chết uổng, sống nhục chết nhục như loài cầm thú, Xuống Hàng Chó Ngựa).

Những trò đùa, trò đểu mâu thuẫn bi hài như trên, chỉ có thể xảy ra trên sân khấu đảng hội (mạo danh quốc hội) trong cơ chế độc đảng độc tài mà thôi. Và chuyện, tướng cướp làm quan, kẻ cướp xét xử người chống cướp, bọn bán nước xét xử người yêu nước, bọn quan tham mặt người dạ thú, bọn người dã thú ăn thịt đồng loại… xuất hiện rải rác khắp nơi, là hậu quả tất nhiên. Ngoài việc trò học theo thầy, con bắt chước cha, đồng chí đồng rận, còn có thêm sức mạnh vô song của đồng tiền bất chính (quyền đẻ ra tiền, có tiền mua tiên cũng được, tiền + độc đảng độc quyền => các lãnh chúa bạo chúa… dễ như trở bàn tay).

Bốn bản án luật rừng mà tôi đang cầm trong tay, chỉ là một trong muôn ngàn bản Photo, từ cái truyền thống văn hóa đảng “quang vinh muôn năm” (gian, ác, đểu, hèn) đến nỗi… phi thường ấy.

Với những sự thật phũ phàng trên, nhóm nhỏ (lá bùa thẻ đảng) đang cầm quyền ở VN, không thể tự vỗ ngực, tự khen, tự viết: “Đảng CSVN quang vinh muôn năm” (trò hề phản cảm, vô cùng nguy hiểm). Mà chúng ta phải thừa nhận: “Quan nhất thời, dân vạn đại”. Và chúng ta cũng không thể đặt lá cờ (của bất cứ) đảng (nào) nằm lẫn lộn (trong, trên) hay nằm ngang hàng (song song) với quốc kì (cũng bất công, thiếu văn hóa, phản khoa học, phi nhân tính).

Cho đến hôm nay, hình như hai cái hình thức trang trí quái thai tự tôn lừa đảo ngược ngạo trên, là hai chỗ dựa còn sót lại, để tội ác tham nhũng (cướp đêm là giặc với giặc, cướp ngày là quan) có cớ tung hoành, khi mà phía sau cái mặt nạ, con rối tù mù XHCN, rồi lại định hướng mù XHCN, chính là một tổ chức tội phạm cấp nhà nước “dân sai phạm… ngồi tù, quan (đảng) sai phạm… vẫn quang vinh… xù” (vô cùng nguy hiểm cho quốc gia dân tộc)?

Hiện tượng phân biệt đối xử giữa quan CS với dân này, thật ra, chính là cái xiềng xích nô lệ giữa những chủ nô da trắng với những nô lệ da đen thời trung cổ. Nhưng không hiểu ma đưa lối quỉ dẫn đường thế nào, mà đến nay thế kỉ 21, với thông tin đa chiều (ánh sáng sự thật bùng nổ), dân tộc Việt Nam với hơn bốn ngàn năm lịch sử văn hiến, lại đeo cái xiềng xích nô lệ da vàng độc đảng Xuống Hàng Chó Ngựa (luật rừng) vào cổ? Vụ nổ bom xăng, tạt acit chống bọn cướp ngày tại huyện Thạnh Hóa tỉnh Long An (14/4/2015), là vụ Đoàn Văn Vươn thứ hai. Cả hai bên, cưỡng chế và dân oan, đều là nạn nhân của bất công (ắt phải xảy ra) trong cơ chế độc đảng (luật rừng), vì người dân hôm nay đã thức tỉnh và họ không thể tiếp tục Xuống Hàng Chó Ngựa. Cái băng rôn trước cửa nhà ông Nguyễn Trung Can “Quyết tử chống cướp” cho thấy người dân, thà rằng chết vinh còn hơn sống nhục (xem internet, trang Dân Làm Báo).

Và nếu không muốn tiếp diễn “thượng bất chính” nước mất, “hạ tắc loạn” nhà tan, hãy tự cứu lấy chính mình, cứu lấy gia đình con cháu dòng tộc dân tộc tổ quốc mình. Bằng cách: Kêu gọi tẩy chay bầu cử độc đảng (hàng nhái, hàng giả). Yêu cầu mọi người thực thi bản hiến pháp mới (tự do hơn, dân chủ hơn, văn minh hơn, công bằng hơn, nhân phẩm nhân quyền được bảo vệ hơn), đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập, cạnh tranh lành mạnh, cầm quyền (có thời hạn) bằng nghị trường (phi bạo lực) và lá phiếu của quốc dân: Danh chính ngôn thuận, ý dân là ý Trời.

Nói cách khác, nếu muốn: “Không gì quí hơn độc lập tự do”, những đặc điểm ưu việt (Tạo Hóa ban) của tính người (khác loài vật) : Biết, bàn, kiểm tra, giám sát, phê bình, lựa chọn… phòng chống lạm quyền, ngụy trang ngụy biện lừa dối, quốc nạn tham nhũng (cướp đêm là giặc với giặc, cướp ngày là quan). Thiết tưởng chúng ta hãy can đảm nhìn thẳng vào sự thật, đối diện với công lí như hai nhà báo cộng sản là Đại Tá Bùi Tín (Phó Tổng Biên Tập báo Nhân Dân) và Phóng Viên Nguyễn Đắc Kiên (báo Gia Đình & Xã Hội): Cải tà quyền (gian quyền, ngụy quyền, tay sai quyền, bạo chúa bạo quyền trong cơ chế độc đảng), qui chính quyền (danh chính ngôn thuận, ý dân là ý trời, trong cơ chế đa nguyên đa đảng).

Cuối cùng là tổ chức mở hội “xuống đường” (văn minh, bất bạo động), phá tan xiềng xích độc đảng, cứu nguy dân tộc, đòi lại kiếp người và “lên đường” bảo vệ Tổ Quốc.

Chẳng lẽ đó không phải là những việc tốt, việc thiện… đang nằm trong tầm tay của chúng ta?

Một chính nhân quân tử nói: “Điều duy nhất giúp cái ác chiến thắng là những người tốt không làm gì cả. Hãy sống cho đến chết, đừng chết khi hãy còn sống”. Có lẽ rất đáng để cho chúng ta suy nghĩ và hành động?

Theo Trung tướng công an, ông Nguyễn Đức Nhanh tại thủ đô Hà Nội (báo Thanh Niên): “Không chủ trương trấn áp người biểu tình yêu nước”.

Vậy biểu tình văn minh ôn hòa chống giặc nội xâm tham nhũng (bọn cướp ngày), chống giặc ngoại xâm Tầu Cộng (bọn cướp đêm), và yêu cầu thay đổi cơ chế chính trị (đa nguyên đa đảng với tam quyền phân lập), có phải là biểu tình yêu nước thương dân không?

Nói, phải đi đôi với làm, tất cả vì hạnh phúc của nhân dân, cũng là vì tương lai của con cháu chúng ta “Vì nhân dân chiến đấu không ngừng. Tiến lên, cùng tiến lên. Nước non Việt Nam ta vững bền”.

Bảo vệ tổ quốc VN (tài nguyên trù phú, rừng vàng biển bạc) và chia sẻ đau thương mất mát với đồng bào (nhất là những ngư dân, dân oan), mong quí vị hưởng ứng.

Việc người dân can đảm vượt khó “xuống đường” “lên đường” phòng chống tội ác “cướp đêm là giặc với giặc, cướp ngày là quan”, không những là một nghĩa cử cao đẹp (văn minh, hợp hiến, hợp pháp), có tác dụng hoàn thiện một thể chế chính trị (chính quyền thực sự là của dân do dân vì dân, như lời Tổng bí thư đảng… và điều 2 Hiến Pháp), mà còn góp phần, làm cho các tổ chức đảng… thật sự trong sạch vững mạnh, có đủ khả năng kiểm tra, giám sát và nhất là xử lí… tội phạm tham nhũng (bọn cướp ngày, giặc nội xâm) phá đảng phản dân hại nước.

Tôi xin chịu trách nhiệm trước vành móng ngựa về nội dung của cáo trạng này. Cáo trạng này cũng xin được bổ sung: Vừa thay đơn khiếu nại tố cáo theo luật khiếu nại tố cáo, luật đất đai, luật tố tụng dân sự, luật phòng chống tham nhũng và bộ luật hình sự. Vừa như một bằng chứng cụ thể, để góp ý cho việc sửa đổi hiến pháp 1992 (theo báo đài lề đảng là, không có vùng cấm, phù hợp với công ước nhân quyền quốc tế, CSVN đã tham gia kí kết).

Trước đây, tôi cũng đã gởi cáo trạng này đến các quan bị cáo (nêu đích danh từng quan tham) đang công tác tại các toà án. Nhưng lúc nào họ cũng đùn đẩy và “im lặng” né tránh.

Để tìm ra sự thật, tôi (nguyên cáo), sẵn sàng tranh luận (đối mặt) với các “quan bị cáo” tại các cơ quan, tổ chức… thanh tra, điều tra, kiểm tra, kiểm sát, giám sát… Vì biết đâu, có thể tôi đã bịa đặt vu khống, bôi nhọ… làm mất danh dự của các Thẩm Phán, ngành Toà Án, và ít nhiều ảnh hưởng đến nhóm đảng CS ở VN (một đàn sâu làm rầu nồi canh)?

Trước khi ngừng bút, tôi (người kể) cũng xin được chân thành kính chúc sức khoẻ “Chân cứng đá mềm” đến với quí vị. Thân ái kính chào đoàn kết xây dựng và hẹn tái ngộ.

“Việt nam dân chủ pháp quyền (phồn vinh) hạnh phúc muôn năm!”

Tân Hiệp Kiên Giang ngày 29/8/2013. Người kể: Nguyễn Cao Thiên. ĐT: 0773834569.

(Chú ý: Nội dung của bài viết này là những thông tin đa chiều, vừa tố cáo tham nhũng, vừa phản biện cho việc góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992. Tôi đã trực tiếp gởi những nội dung này đến CA tỉnh Kiên Giang và CA tỉnh Đồng Tháp với tiêu đề: “Chuyện lạ 1, chuyện lạ 2, chuyện lạ 3”. Nhưng thật là xui xẻo và bất hạnh cho tôi, không những không được nghe một lời cám ơn, mà còn bị cưỡng ép phạt tiền và tịch thu phương tiện là máy tính và cục USB, đồng thời bị công an mướn hay giả dạng côn đồ xã hội đen tấn công tôi, làm tôi phải vào bệnh viện (luật rừng). Hôm nay, vì bị mất bản gốc, tôi chỉ nhớ lại viết lại những ý kiến cũ, có thêm bớt một vài chi tiết mới như một tư liệu để tham khảo, nhằm chuẩn bị cho việc sửa đổi HP lần sau. Tân Hiệp ngày 20/4/2015. Dân oan làm báo, ĐT: 0773834569).

5 – Tiếp tục khiếu nại tố cáo.

Cũng cần biết thêm, Viện kiểm sát tối cao cũng đã nhận được đơn khiếu nại tố cáo qua đường bưu điện (từ 2007), đến nay vẫn im lặng. Tôi hơi ngạc nhiên nhưng không bỏ cuộc. Vì chẳng lẽ, (theo hiến pháp và pháp luật) dân sai phạm… ngồi tù, quan sai phạm… vẫn quang vinh… xù?

Theo tôi được biết, từ người có công với CS, đại tá Phạm Đình Trọng (Xem internet gõ: Sự vỗ ngực kể công vô lối, của Phạm Đình Trọng, nhà giáo, cựu chiến binh), dân tộc VN đã và đang đồng hành với cái xiềng xích độc đảng độc tài trong vòng nhiều năm, đã và đang có rất nhiều đồng bào VN ưu tú, sống oan chết uổng, sống nhục chết nhục như loài cầm thú. Những sự thật này chứng tỏ trong cơ chế độc đảng, Hiến Pháp và Luật Pháp chỉ là những miếng mồi nhử (đánh lừa nhân dân), còn cái biểu tượng “cán cân công lí” (bên ngoài tòa án) chính là cái cạm bẫy (luật rừng), mà đối tượng là ai, thì có lẽ không cần phải trả lời. Xem internet, gõ: Lê Vinh – Nhân nào có Quyền ở Việt Nam? Dân luận.

Cho đến hôm nay, vì còn luẩn quẩn trong cơ chế độc đảng khốn nạn, nên số dân oan càng ngày càng tăng, nhân phẩm nhân quyền càng bị chà đạp trong xã hội tư bản rừng rú, họ (những dân oan) không biết cậy nhờ vào ai (rải rác cô thân cô thế, không điểm tựa như từng chiếc đũa), đành phải hóa kiếp trâu ngựa. Điển hình như tôi, thêm một thằng chủ dân oan mới, đã phải trải qua 10 năm học tập và làm theo tấm gương đạo đức loài chó loài trâu loài ngựa (ngựa chạy trâu cầy, quan cỡi quan hưởng).

Hưởng ứng lời phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng tại hội nghị trung ương 4 khóa XI (về 3 nhiệm vụ cấp bách, phải chỉnh đốn đảng). CT Trương Tấn Sang với cử tri (về tố cáo tham nhũng, chống sâu, bầy sâu). Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tại quốc hội và các phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao (về Hoàng Sa Trường Sa). Đồng thời căn cứ theo lời kêu gọi: “Toàn đảng toàn dân toàn quân tích cực phòng chống tội phạm” (biểu ngữ tuyên truyền dọc theo quốc lộ 80 tại Kiên Giang), tôi (nạn nhân bị cướp) đã đang tích cực phòng chống tội phạm cướp ngày (do tham nhũng) bằng ngòi bút (nhờ công nghệ thông tin bùng nổ).

Tháng 8 và tháng 10/2013, hai lần tôi đi biểu tình tại TP Tân An tỉnh Long An, nhằm ủng hộ 3 công dân yêu nước (Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy), chống bọn cướp đêm là giặc (Tầu Cộng, giặc ngoại xâm), cướp ngày là quan (quốc nạn tham nhũng, giặc nội xâm). Cũng là để khơi dậy ý chí dấn thân vì dân vì nước (không vô cảm trước cái sai cái ác cái nhục).

Tất cả, chỉ vì muốn hưởng ứng lời kêu gọi, toàn đảng toàn dân toàn quân, tích cực tham gia phong trào bảo vệ an ninh tổ quốc (bảng tuyên truyền dọc quốc lộ 80 tại Kiên Giang). Cũng là để góp phần xây dựng một nước Việt Nam: Độc lập tự do hạnh phúc (dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh, phù hợp với những mục tiêu mà đảng CS đã đề ra). Sau đó, Cơ Quan (đội) an ninh điều tra tỉnh Kiên Giang (ông Hóa) đã vào cuộc (tiếp nhận hồ sơ khiếu nại tố cáo của tôi, đồng thời hướng dẫn tôi viết thêm đơn khiếu nại tố cáo, gởi đến UBND và Phòng Địa Chính huyện Tân Hiệp).

Tôi cam đoan những nội dung trên là đúng với sự thật, và tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm trước vành móng ngựa, nếu tôi bịa đặt vu khống bôi nhọ những cá nhân hay cơ quan tổ chức của đảng có liên quan.

Nay tôi viết đơn này, yêu cầu UBND huyện và Phòng Địa Chính huyện Tân Hiệp (cơ quan nhà nước cấp giấy chứng nhận QSD đất và quản lí đất) xem xét các chứng từ, lựa chọn một trong ba phương án giải quyết dưới đây. Dĩ nhiên việc lựa chọn chứng thực này không có hiệu lực pháp luật, mà chỉ có thể dùng để bổ túc hồ sơ theo thủ tục tái thẩm (theo luật đất đai và luật tố tụng dân sự), nhằm bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của công dân (điều 2, điều lệ đảng).

Phương án một: Đồng thuận theo công văn trả lời hợp pháp số 10 TNMT ngày 14/9/2005, gởi tòa phúc thẩm Kiên Giang do ông Lê Quang Thành kí. Trong đó diện tích đất của tôi (ông TN) là 9392m2 với bề ngang phía trước là 48,5m < 51m (51m là bề ngang đất mua trước 1990 của tôi, có hai bên xác nhận). Trong đó, không ảnh hưởng đến 3760m2 của ông Rong.

Phương án hai: Đồng thuận theo sơ đồ minh họa về diện tích 9390m2 của tôi với bề ngang phía trước là 47,5m < 51m. Trong đó diện tích đất của ông Rong không đổi là 3760m2.

Phương án ba: Nếu UBND Huyện phản đối hai phương án trên, thì với trách nhiệm và quyền hạn (theo luật đất đai, sửa chữa những thiếu sót trước đây do UBND huyện trực tiếp gây ra), yêu cầu UBND Huyện giới thiệu thêm phương án giải quyết mới hoàn hảo hơn.

Chờ đợi sự nhiết tình giúp đỡ, tôi xin chân thành cám ơn.

Tân Hiệp ngày 3/12/2013. Người viết đơn (đã kí) Nguyễn Cao Thiên.

Các chứng từ đính kèm gởi UBND huyện:
  • Giấy mua đất gốc của tôi, trước năm1990, có bề ngang phía trước 51m, có chữ kí của 2 bên.
  • Giấy CN QSD đất của tôi, không có số giấy CMND, không có số đo bề ngang.
  • Photo tờ bản đồ số 7 có liên quan đến 3 thửa đất: Số thửa 330, 331, 332.
  • Biên bản xác định hình dạng, vị trí và diện tích 9390m2, ngày 14/2/1996, đã được hai bên, các nhân chứng và chính quyền địa phương kí nhận.
  • Sơ đồ minh họa hình dạng, vị trí 9390m2, với bề ngang phía trước 47,5m < 51m.
  • Các biên nhận thuế nông nghiệp và thủy lợi phí về diện tích 1318m2, do ông Diệm kí tên.
  • Đơn xác đinh bề ngang đất thổ cư theo 3 giấy đỏ, ngày 19/4/2004 gởi đến UBND xã.
  • Biên bản hòa giả không thành của HĐHG xã Thạnh Đông B.
  • Biên bản đo khảo sát tại chỗ ngày 19/11/2004 của Phòng Địa Chính huyện Tân Hiệp.
  • Công văn trả lời (số 10 TNMT) hợp pháp của PĐC huyện ngày 14/9/2005, do ông Lê Quang Thành kí.
  • Một bản án sơ thẩm và một bản án phúc thẩm để tham khảo.

Chú ý: Sau một tuần lễ (bất đắc dĩ) nhận đơn này, ông…Nhật (chủ tịch UBND huyện) và ông Lê Quang Thành (trưởng phòng tiếp dân huyện) không hiểu vì sao đã không dám trả lời bằng văn bản như thường lệ, đồng thời không cho phép tôi ghi âm lí do trả lại hồ sơ.

Hành động bất thường này chứng tỏ điều gì trong cơ chế độc đảng, giữa các vua không ngai tại cơ quan hành pháp (UBND các cấp, luật là tao, tao là luật), các vị “đại biểu quốc hội” cũng như các vị “hội đồng nhân dân” (giám sát bất lực) tại cơ quan lập pháp, và các lãnh chúa bạo chúa quan tòa (xét xử theo luật rừng) tại cơ quan tư pháp?

Như đã nói ở trên, Đội An Ninh Điều Tra trực thuộc công an tỉnh Kiên Giang (tự nhận với tôi là, cơ quan bảo vệ hiến pháp luật pháp) đã vào cuộc được một thời gian dài với những hứa hẹn (tạm dấu tên và chức vụ), sẽ xử lí công bằng, tâm phục khẩu phục, đúng pháp luật, đúng người đúng tội, đồng thời sẽ trả lại danh dự kiếp người, quyền làm người, quyền làm công dân của tôi. Tiếp theo là Sở Tài Nguyên và Môi Trường tỉnh KG (tạm dấu tên và chức vụ) cũng đã vào cuộc được hơn 3 tháng.

Nhưng tôi không biết có phải vì nghe theo lời ông vua Tổng Bí… Nguyễn Phú Trọng trên Tivi: “đập chuột không được để vỡ bình” (dù trong bình có chuột đực bố và chuột cái mẹ), nên họ đã đầu hàng tham nhũng hay không, mà cho đến hôm nay, tôi vẫn còn bị coi là Xuống Hàng CNgựa?

Mới đây, một anh công an cấp tỉnh (tạm dấu tên và chức vụ) vừa đe dọa vừa nói với tôi rằng, tôi chỉ mất 371m2 đất thổ cư, trị giá 130 triệu đồng, chuyện quá nhỏ mà cũng đi khiếu nại tố cáo (làm lớn chuyện).

Tiện đây, tôi xin trả lời với anh công an (đó) rằng, có thể vì nghề của anh là nghề cầm khẩu súng nhỏ, nhưng lại có được số tiền to, nên anh coi 130 triệu đồng là chuyện quá nhỏ. Anh có biết, tôi là một nông dân (không cầm súng), chân lấm tay bùn, để có được 130 triệu đồng, tôi phải nhịn đói uống nước sông, lao động cực nhọc vất vả bằng chân tay trong suốt hơn 1000 ngày không? Ngoài ra còn có một sự thật nữa quan trọng hơn tiền, đó là các vị quan tòa này, không những đã lợi dụng chức vụ quyền hạn, cướp rồi bán tài sản (đất thổ cư) của dân tại tòa án giữa ban ngày (phạm pháp), mà còn lừa dân dối đảng (làm láo báo cáo hay), coi chữ kí của 4 ông: Sang Trọng Hùng Dũng (và gần 500 đại biểu quốc hội) là đồ bỏ (trên bảo dưới để ngoài tai, trống đánh xuôi kèn thổi ngược). Nhất là đã đánh lừa hơn 30 người (xung quanh) đội thi hành án Tân Hiệp, vì họ đã công khai cưỡng chế (thực chất là cướp) 371m2 đất thổ cư của tôi trước bàn dân thiên hạ. Vậy danh dự làm chó làm trâu làm ngựa… đổ lên đầu tôi, theo anh, phải mất bao nhiêu tiền mới rửa được nhục? Anh có biết nhiều người dân vì nỗi oan nhục bất ngờ, đã phải ngất sửu, khủng hoảng bị bệnh tâm thần… chết dần chết mòn, tự tử, tự sát… không? Anh có biết Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Đặng Ngọc Viết ở Thái bình, và rồi Nguyễn Thanh Chấn, Hồ Duy Hải… không? (không tiện kể thêm).

Vì tôi đã đi khiếu nại tố cáo về các bản án trái pháp luật này (10 năm) khắp nơi, nhưng không ai giải quyết, nên tôi mới (la làng) quyết định đưa vụ việc này ra công luận (nhờ công nghệ thông tin bùng nổ). Anh công an có biết, cái biểu ngữ “phụng công thủ pháp chí công vô tư” đập vào mắt mọi người ở ngay bên trong tòa án không? Anh công an có biết, thế nào là xã hội công bằng, thế nào là dân chủ, thế nào là nếp sống văn hóa văn minh, thế nào là vì hạnh phúc của nhân dân, thế nào là sống và làm việc theo HP và PL, thế nào là bọn quỷ nhập tràng, thế nào là một băng đảng đâm thuê chém mướn không? (không tiện hỏi thêm).

Nếu chúng ta xác định, đảng cướp là đảng vi phạm hiến pháp luật pháp. Hay ngược lại, đảng vi phạm hiến pháp luật pháp, là đảng cướp. Vậy đảng CS ở VN là đảng gì khi họ làm ngơ trước tham nhũng? Và ai mới có quyền cầm hiến pháp luật pháp để luận tội các quan chức nhà nước (ăn cơm dân, mặc áo đảng, núp sau ảnh Bác) khi họ cố tình phạm pháp (có luật, biết luật, cầm luật, phạm luật)?

Trong cuộc chiến (bảo vệ điều lệ đảng, Hiến pháp, Pháp luật) chống tội ác… lạm quyền, ngụy biện, lừa dối (quốc nạn cướp đêm là giặc với giặc, cướp ngày là quan, khổ dân hại nước) không cân sức, có lẽ chỉ xảy ra ở Việt nam, cho ta thấy một sự thật là: Nhà nước pháp quyền XHCN: Lí thuyết, các “đồng chí đảng khối đảng cục” (mẹ của đảng viên) nói, viết (đẻ ra) rừng luật”, nhưng khi thực hành, các “đồng chí” lại (vì tiền) áp dụng luật rừng”, đúng như lời ông Trịnh Ngọc Dương, nguyên chánh án tòa án tối cao: “Tòa án của ta xét xử…đúng cũng được, sai cũng được, thắng cũng được, thua cũng được, huề cũng được”(luật rừng)?

Việc tôi viết phóng sự điều tra này không ngoài hai mục đích: Một là đòi lại danh dự kiếp người, quyền làm người, quyền làm công dân của tôi, đó là yêu cầu tái thẩm lại vụ án, xét xử khách quan, đúng với sự thật (tâm phục, khẩu phục), đúng với luật đất đai, đúng với luật tố tụng dân sự, đúng người, đúng tội. Hai là phòng ngừa, không để cho tội ác… tiếp tục tái diễn trong xã hội VN.

Từ những sự thật phũ phàng trên, một lần nữa, tôi kêu gọi toàn đảng toàn dân toàn quân, hãy mở hội xuống đường văn minh bất bạo động (phá tan xiềng xích độc đảng, đòi lại danh dự kiếp người, quyền làm người, quyền làm công dân). Cụ thể là công khai vận động mọi người, mọi nhà, mọi tổ chức xã hội, ủng hộ cơ chế chính trị mới với bản hiến pháp mới, đa nguyên đa đảng với tam quyền phân lập, cạnh tranh lành mạnh, cầm quyền (có thời hạn) bằng nghị trường (phi bạo lực) và lá phiếu của quốc dân: Danh chính ngôn thuận, ý dân là ý Trời. Trong đó các vị chánh án tại các tòa án phải là người (tài đức) độc lập (ngoài đảng), vì chúng tôi ngoài đảng 96% nhưng lại rải rác cô thân cô thế, không điểm tựa như từng chiếc đũa. Đồng thời Quốc Hội (mới, của dân do dân vì dân) mau chóng đưa Tầu Cộng ra tòa án quốc tế, để đòi lại phần đất, biển, đảo… đã bị Tầu Cộng xâm chiếm (mất 45% tổng thu nhập quốc dân GDP). Nếu gia tài của ai đó, đã bị thằng cha kí giấy bán cho người ngoài, thì thằng con không có đủ tư cách pháp nhân để đòi lại, trừ khi xác định được, thằng cha đó là thằng cha ghẻ. Đây là một chân lí tự nhiên, luôn luôn đúng trong mọi trường hợp.

Với những bằng chứng trên, (theo điều 53 HP 1992, và lời dạy của Bác Hồ: Dân chủ là hãy để cho dân nói) tôi đề nghị 3 chính kiến sau đây:

1 – Bỏ câu nói của Bác Hồ, “đảng ta là đảng cầm quyền”, vì câu này đồng nghĩa với cơ chế độc đảng: Đảng chủ đảng quyền đảng trị, không bao giờ có dân chủ pháp quyền pháp trị. Trong khi Bác Hồ đã chết (1969) cách đây gần nửa thế kỉ (quan nhất thời, dân vạn đại). Và hôm nay, thời cuộc từ trong nước ra ngoài nước đã thay đổi, xã hội VN rõ ràng là xã hội tư bản rừng rú. Mặt khác, trong quá khứ, ông Hồ đã từng có những sai lầm nghiêm trọng, ông ấy không phải là Ngọc Hoàng Thượng Đế. Chính vì cái câu nói chủ quan sai lầm trên của ông, nên đảng CS ở VN, đã và đang lũng đoạn hệ thống nhà nước (chính quyền), biến chính quyền (nhà nước) thành những con rối tà quyền bù nhìn tội phạm (ác với dân, hèn với giặc), lấn cấn đổ thừa, đá qua đá lại (vô trách nhiệm) giữa Thủ Tướng với Tổng Bí Thư, giữa chủ tịch (các cấp) với bí thư (các cấp). Hậu quả, thằng chủ nhân dân lãnh đủ… từ chết tới bị thương (Xuống Hàng Chó Ngựa). Nếu không bỏ… tất nhiên, hiến pháp luật pháp sẽ bị vô hiệu hóa, và thằng chủ (nhân dân), tiếp tục phải Xuống Hàng Chó Ngựa (luật rừng).

Xem internet, gõ: Một cổ hai tròng, của Nguyễn Anh Dũng (nhà giáo, cựu chiến binh).

2 – Bỏ câu nói của ông Tổng Bí… Nguyễn Phú Trọng, “Cương lĩnh đảng cao hơn hiến pháp”, vì câu này, không những không bình thường (mâu thuẫn với hiến pháp), mà còn đẻ ra cương lĩnh (nghị quyết) đảng ở trung ương, cương lĩnh (nghị quyết) đảng ở các địa phương, cương lĩnh (nghị quyết) đảng ở các cơ quan tổ chức nhà nước (chính quyền). Nếu không bỏ… hậu quả tất nhiên, hiến pháp luật pháp… sẽ bị vô hiệu hóa, và thằng chủ (nhân dân) tiếp tục bị rơi vào cái bẫy Xuống Hàng Chó Ngựa (luật rừng).

3 – Điều 4 hiến pháp 1992 có ghi rõ, “Mọi tổ chức của đảng, hoạt động trong khuân khổ hiến pháp và pháp luật”. Vậy nếu đơn khiếu nại tố cáo (chống tham nhũng) của tôi không được giải quyết thỏa đáng (tâm phục khẩu phục), tôi đề nghị ông Nguyễn Sinh Hùng (chủ tịch đảng hội, ngụy biện quốc hội), và ông Trương Tấn Sang (người kí tên vào các văn bản Hiến Pháp và Luật Pháp), hãy công khai xé bỏ điều lệ đảng, hiến pháp, luật đất đai, bộ luật hình sự, bộ luật dân sự, luật tố tụng dân sự, luật phòng chống tham nhũng… vì tất cả những văn bản này, chính là những bả mồi, nhử dân rơi vào cái bẫy luật rừng… Xuống Hàng Chó Ngựa (không Chuyện lạ: Xã Hội chủ nghĩa… hay Xã Hội luật rừng? không kém).

Chú ý: Đưa những thông tin sai “bóp méo” sự thật là tội ác. Chỉ khi nào có được cáo trạng này, quí vị mới có cơ sở thanh tra điều tra kiểm tra kiểm sát giám sát… các quan chức nhà nước: “Phụng công thủ pháp chí công vô tư”.

Hưởng ứng bài phát biểu đầu năm 2014 của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, nói về: “Tiếp tục đổi mới thể chế và phát huy dân chủ”. Tôi, một dân oan thấy rằng, cần phải đổi mới phương thức lãnh đạo của đảng CS. Cụ thể là, khai tử thể chế độc đảng càng sớm càng tốt, như bức tâm thư của một vị tù nhân lương tâm tại Tân Hiệp Kiên Giang là ông Lư Văn Bảy. Vì Tầu Cộng đã và đang dùng cơ chế độc đảng như một phương thế hữu hiệu nhất để nô lệ hóa kiểu mới (làm nghèo) dân tộc VN.

Trước khi chào tạm biệt (đa đảng là công bằng văn minh, độc đảng là bất công man rợ”, tôi xin gởi đến quí vị độc giả lời chúc tốt đẹp nhất, và nhờ quí vị độc giả in ấn, chuyển câu nói dưới đây (của một lãnh tụ Phật Giáo, Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma) cho các anh em bên công an và quân đội:

“Cộng sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực (luật rừng), chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của nhân loại”.

Xin chân thành cám ơn và biết ơn quí vị!

Tân Hiệp, ngày 01/5/2015,

Người viết phóng sự và đưa ra chính kiến,
Dân oan: Nguyễn Cao Thiên,
ĐT cố định: 0773834569
ĐT di động: 0994488621).


Theo VA News

Sâu Ciu Blog